Lại thêm chuyện hai mẫu nữ Tạ Uyển Thanh đều biến mất, mắt hắn tối sầm, phải vịn vào cột gỗ đen cháy mới không ngã:
“Không ngờ trong nhà lại có kẻ trộm!”
Vinh thị - tiểu thϊếp hắn thương yêu - đứng ngoài nũng nịu gọi:
“Tam Lang, Tam Lang! Mau ra đây! Trong đó nguy hiểm!”
Giọng nàng khiến Từ Tam Lang bình tĩnh hơn đôi chút. Hắn nghiến răng nghiến lợi, đấm mạnh vào cột:
“Lập tức phái người truy bắt!”
Lời còn chưa dứt.
“Ầm!”
Một mảng ngói lớn từ trên mái rơi xuống, đập trúng ngay đầu Từ Tam Lang.
Hắn kêu một tiếng rồi ngã thẳng đơ xuống đất.
Vinh thị hét toáng lên, vội sai người khiêng hắn ra ngoài.
Đang lúc hỗn loạn, có người chạy đến bẩm: “Trong thành loạn cả rồi! Không biết lời đồn từ đâu ra, nói Thanh Vân đạo trưởng đã tính được, Nhữ Dương thành sắp gặp đại kiếp nạn! Rằng ngày mai thành sẽ bị công phá, ai nấy đều phải chịu tai ương máu đổ!”
Từ Tam Lang vừa tỉnh lại được chút ít, nghe thế liền ôm đầu ngồi bật dậy:
“Vớ vẩn! Tinh Hỏa quân còn cách đây ba thành, sao có thể đến được! Đi, mời Thanh Vân đạo trưởng tới gặp ta!”
Thanh Vân đạo trưởng chính là vị đạo sĩ mà mẫu nữ Từ Uẩn từng nương nhờ. Giữa hắn và Từ Tam Lang cũng coi như có chút giao tình.
Giờ phút này, Từ Tam Lang chỉ thấy không phải mỗi kẻ trộm trong nhà, mà ngay cả bằng hữu chí cốt cũng đâm sau lưng mình một nhát!
Làm sao tự dưng lại có loại lời đồn nhảm kia truyền ra? Tất phải là lão già Thanh Vân mở miệng nói bừa!
Nhưng hắn đâu biết, đây chính là món “hậu lễ” mà Từ Uẩn cố ý để lại cho hắn cùng Thanh Vân. Từ Tam Lang làm cha thì bất nhân, còn Thanh Vân, kẻ tu hành mà đối xử với hà khắc với mẫu nữ nàng, đến bữa ăn cũng không lo, bắt Tạ Uyển Thanh ngày ngày dệt vải, Hồng Ngọc phải cuốc đất trồng rau mới đủ sống.
Đối với loại người ấy, Từ Uẩn sao có thể không để lại chút “bất ngờ” để báo đáp?
Hơn nữa, làm vậy còn được cái lợi, Từ Tam Lang càng bị cuốn vào chuyện trong thành, càng không rảnh tay phái người truy bắt họ.
Còn chuyện dân chúng có tin lời đồn hay không, có vì thế mà cảnh giác hay chạy loạn, điều đó đã ngoài tính toán của nàng.
Thời loạn thế này, tự bảo toàn mạng sống còn khó, nàng đâu dám lo chuyện thiên hạ. Tung lời đồn ra đã là giới hạn rồi.
Huống hồ, nàng cũng không còn cách nào khác.
Nhữ Dương tuy vẫn còn tạm yên ổn, nhưng bốn người Từ Uẩn một đường chạy về phía Bắc, đến ngày thứ ba đã vào địa phận An Khánh, song nơi đây họ liền chạm phải nguy cơ đầu tiên.
Xe ngựa hỏng. Trời lại sắp tối. Xem ra đêm nay bọn họ phải kẹt lại trên quan đạo này rồi.
Lòng Từ Uẩn chùng xuống.
Qua đêm ngoài trời thì không đáng lo. Ba ngày nay họ cũng chẳng dám tá túc, càng không dám vào khách điếm. Nhưng nàng ngại nhất vẫn là những người xung quanh.
Khi màn đêm buông xuống, vạn vật chìm vào tăm tối.
Và dường như cùng với bóng tối, mặt thiện lương của con người cũng dần bị che lấp.
Từ Uẩn nhẹ vén góc rèm, ngó ra ngoài. Nàng luôn cảm thấy trong bóng đêm kia có thứ gì đó âm u, đang rục rịch chuyển động.
Người đến đầu tiên là một bà lão dắt theo đứa cháu trai. Bà ta ôm chiếc bát sứt mẻ, run run hỏi Đinh bá:
“Làm ơn cho xin chút nước được không? Người lớn còn nhịn được, chứ trẻ nhỏ thì tội lắm.”
Trên xe quả thật có mang nước.
Nhưng Đinh bá vẫn từ chối: “Chúng ta cũng chẳng còn bao nhiêu. Bà đi hỏi người khác xem sao.”
Từ Uẩn lập tức kéo Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc lại, không để họ lên tiếng.
May mà cả hai đều hiểu chuyện, dù trong mắt còn vương chút thương cảm, nhưng chẳng ai dám tự tiện động lòng.
Bà lão kia thấy bị từ chối vẫn chưa cam: “Chỉ một ngụm thôi cũng được, cho thằng bé uống chút…”
Đinh bá bắt đầu mất kiên nhẫn: “Đi đi, sang chỗ khác mà xin!”
Trong lúc lời qua tiếng lại, đứa bé đã xông tới, bất ngờ vén rèm xe nhìn vào.