Chương 6

Lần này Từ Uẩn quả thật tức đến bật cười: “Chỉ một lần? Thật biết làm ăn quá nhỉ!”

Nhưng đổi đã đổi rồi, nàng cũng chẳng hề hối hận, chỉ lặng lẽ chờ đợi kết quả.

“Quét hình hoàn tất.”

Âm thanh vừa dứt, trước mắt Từ Uẩn bỗng tối sầm, rồi cảnh vật liền biến đổi, vô số đồ vật trở nên nửa trong nửa đυ.c.

Nhờ thế, những thứ vốn không thể nhìn thấy nay lại hiện rõ mồn một.

Tựa hồ như cơ quan giấu sau vách tường, hay chiếc rương bị chôn dưới sàn đá.

Cả hai nơi đều cất giấu vật chứa chữ viết.

Từ Uẩn không tốn bao nhiêu khí lực đã mở phiến đá, lấy trọn chiếc rương giấu dưới nền.

Còn bí thất trong tường thì khiến nàng phải dò tìm cơ quan một lát, song cuối cùng cũng thu vào tay.

Lúc mọi việc xong xuôi thì trời đã rạng trắng.

Cổng thành sắp mở.

Từ Uẩn chẳng dám nán lại, châm lửa chiếc đèn dầu trên bàn, hất đổ xuống đất rồi lẻn khỏi thư phòng, hòa mình vào dòng người đang hối hả dập lửa chạy về hậu viện. Nàng theo con đường đã định sẵn mà rời Từ gia, thẳng hướng cổng thành.

Lạ thay, khi hành sự nàng một mực trấn định, vậy mà lúc mọi thứ đã ổn thỏa, chiến quả trong tầm tay, trong lòng lại dâng lên sự căng thẳng khó hiểu.

Tim đập thình thịch, như muốn thoát khỏi l*иg ngực, toàn thân run rẩy vì kích động.

Vừa bước qua cổng thành, chân nàng bỗng mềm nhũn, suýt ngã khuỵu!

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một đôi tay vững chãi đã đỡ lấy nàng.

Hồng Ngọc kêu khẽ: “Tiểu thư, mau lên xe!”

Nàng ấy gần như nửa bế nửa kéo Từ Uẩn lên cỗ xe ngựa.

Tạ Uyển Thanh vốn đứng ngồi chẳng yên chờ đợi, thấy Hồng Ngọc đã tìm được Từ Uẩn, tim lại càng thắt lại. Vừa thấy người được đưa tới, bà liền cùng Hồng Ngọc kéo nàng lên xe, đỡ ngồi cho vững.

Từ Uẩn vừa ngồi yên thì lập tức bị Tạ Uyển Thanh ôm chặt vào lòng:

“A Uẩn, con dọa nương chết mất! Sao lại lâu đến thế?”

Khoảng thời gian chờ đợi, biết bao ý nghĩ đen tối thoáng qua đầu bà, nào là bị phát hiện, nào là bị bắt lại… khiến lòng dạ rối như tơ vò.

Từ Uẩn chỉ cười toe toét, mềm nhũn dựa vào vai bà:

“Không sao đâu nương. Con chỉ tiện tay gây chút phiền cho Từ Tam Lang. Để hắn tạm thời không rảnh mà lo tới chúng ta.”

Thư phòng đã cháy, Từ Tam Lang tất nhiên phải ưu tiên lo bên đó trước. Đợi hắn nhận ra hai vụ cháy đều có liên quan đến hai mẫu nữ, ít nhất cũng phải đến quá trưa.

Nghĩ vậy, Từ Uẩn lập tức ngồi thẳng dậy: “Đi thôi! Mau xuất phát!”

Xe ngựa vốn chậm, không thể để người của Từ Tam Lang đuổi kịp.

Tạ Uyển Thanh ngập ngừng: “A Uẩn… thật sự không quay về Tạ gia sao? Tuy nương là người bàng chi, nhưng nếu trở về, Tạ gia chưa chắc đã không che chở cho chúng ta.”

“Không, a nương.” Từ Uẩn dứt khoát, ánh mắt kiên định: “Chúng ta không vào Tạ gia. Chúng ta sẽ đi về phía Bắc, tìm Tinh Hỏa quân. Người quên rồi ư? Trong Tinh Hỏa quân có nữ tướng quân! Đã có nữ tướng, ắt sẽ có chỗ cho nữ nhân đảm nhiệm nhiều việc khác. Đó là con đường duy nhất của chúng ta.”

Nàng không nói rằng Tinh Hỏa quân sắp lập kinh đô, triều đại mới sẽ mở khoa cử, nam nữ đều được dự.

Nàng muốn tham gia khoa cử.

Bởi đó là con đường duy nhất để tự đoạt vận mệnh, thoát khỏi Từ gia, cũng đoạn tuyệt với Tạ gia.

Tạ Uyển Thanh im lặng hồi lâu.

Từ Uẩn biết, A nương không thật sự tán đồng.

Với Tạ Uyển Thanh, Từ gia là nhà chồng, Tạ gia là nhà mẹ đẻ. Rời khỏi hai nơi ấy, đồng nghĩa từ nay về sau hai mẹ con không còn nơi nương náu, không còn nhà để trở về.

Từ Uẩn khẽ gọi: “A nương…”

Nàng đã chuẩn bị sẵn để thuyết phục thêm một lần nữa.

Tạ Uyển Thanh vốn hiền lành, lại thiếu quyết đoán. Nếu không, dù là nữ nhi Tạ gia, bà cũng chẳng đến mức bị Từ gia xem nhẹ, bị thϊếp thất trèo lên đầu, chịu đủ nhục nhã và ức hϊếp.

Nhưng ngoài dự liệu, Tạ Uyển Thanh lại nhẹ nhàng đặt tay lên tay nàng, dịu dàng nói:

“A Uẩn, là nương vô dụng. Nay con đã lớn, có chí hướng của riêng mình. Nương nghe theo con.”