Từ Uẩn đứng bên cạnh nhìn, trong lòng càng thêm khâm phục Đặng đại nương. Nữ tử vừa thô vừa tỉ mỉ, vừa dũng cảm vừa mưu trí như thế, sao có thể không khiến người ta bội phục?
Nàng nhìn đến mà ngực nóng lên, trong đầu còn vang lên một giọng nói mơ hồ: Rồi sẽ có một ngày, ta cũng muốn trở thành người như vậy.
Đặng đại nương quay sang Từ Uẩn: “Vất vả cho Từ tiểu nương tử xem xét giúp, lát nữa thưởng cho ngươi ba quả trứng gà.”
Nhiệt huyết trong lòng Từ Uẩn lập tức nguội lạnh. Ừm! giá cả hợp lý.
Ba quả trứng gà, đổi lại việc Từ Uẩn đọc hai ba chục phong thư, khô cả miệng.
Nhưng đúng như Đàm trướng phòng nói, toàn thôn không có ai khác mang đồ về, chỉ có Nhị Lang của Đặng đại nương gửi rất nhiều.
Vị Nhị Lang này tổng cộng viết bốn thư, bốn lần đều báo thăng quan được ban thưởng, mỗi lần đều gửi đồ về. Câu nói cũng như nhau:
“Nương giữ lại, sau này cưới vợ dùng.”
Từ Uẩn vừa cảm thấy người này không đơn giản, lại thấy đầu óc hắn hơi kỳ lạ.
Nói hắn thông minh thì không ghi số lượng đồ, nhỡ đâu bị mất thì sao?
Nói hắn không thông minh thì mới một năm rưỡi đã thăng quan bốn lần.
Từ Uẩn không đánh giá, chỉ khẽ lắc đầu.
Nàng đặt phong thư cuối xuống, cầm ống trúc uống một ngụm nước mát cho dịu giọng.
Vừa mới hoàn hồn, Đặng đại nương lại lấy sổ sách ra: “Ngươi biết chữ, có thể xem và viết sổ sách không?”
Từ Uẩn gật đầu: “Có thể.”
Thế là Đặng đại nương nhờ nàng hỗ trợ, dựa theo lời kể của mọi người, Từ Uẩn viết lại một quyển sổ đúng đắn. Sau đó so sánh để tính xem Đàm trướng phòng đã tham bao nhiêu lương thực. Đồng thời, hứa hẹn năm quả trứng gà.
Ngày hôm đó, Từ Uẩn kiếm được tám quả trứng gà.
Miệng khô, tay mỏi, nhưng khi cất tám quả trứng vào trong, nàng lại thấy yên tâm lạ thường.
Từ Uẩn giữ lại năm quả, đưa ba quả còn lại cho Hoa nương: “Hoa nương, ba quả này luộc cho Thiết Ngưu ăn.”
Hoa nương vừa mừng vừa ngại, tay xoắn vạt váy thô, còn liếc nhìn Đặng đại nương: “Ai da, thế này ngại quá.”
Đặng đại nương cười: “Từ tiểu nương tử cho thì cứ cầm.”
Hoa nương vui vẻ nhận ngay.
Nhân cơ hội, Từ Uẩn nhờ Hoa nương giúp luộc luôn năm quả còn lại , mỗi ngày hai quả, quả dư thì ba ngày nữa hấp cho Hồng Ngọc.
Lần này Hoa nương tươi cười rạng rỡ, vui vẻ nhận lời, còn bảo sẽ nhỏ thêm hai giọt dầu mè, đảm bảo thơm nức mũi.
Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc nghe mà đều kinh ngạc, nhưng bên cạnh vui mừng, Tạ Uyển Thanh vẫn hơi lo lắng.
Đợi Đặng đại nương và Hoa nương vừa vào nhà, Tạ Uyển Thanh lập tức kéo Từ Uẩn về phòng, nhỏ giọng hỏi: “Sao lại cho ngươi nhiều trứng gà như vậy?”
Từ Uẩn liền kể lại đầu đuôi chuyện vừa xảy ra.
Tạ Uyển Thanh nhíu mày: “Chúng ta mới đến đã bị cuốn vào chuyện này, chưa chắc đã là điều tốt. Người của Đàm trướng phòng, bị ngươi phá hỏng chuyện như thế, chắc chắn sẽ ghi hận. Ba người chúng ta…”
Hồng Ngọc vốn đang hứng khởi, nghe vậy cũng bắt đầu lo lắng.
Từ Uẩn trước đó cũng từng nghĩ như thế.
Nhưng Đặng đại nương không cho nàng cơ hội né tránh. Giờ nghĩ lại, nàng khẽ nói: “Hôm nay thấy Đặng đại nương làm như vậy, ta bỗng cảm thấy, thật ra cũng chẳng có gì đáng sợ. Làm người mà lo trước lo sau quá, chưa chắc đã là chuyện hay.”
Rồi nàng kể lại từng chi tiết về sự gan dạ của Đặng đại nương hôm nay.
Hồng Ngọc nghe mà máu nóng sôi trào, sau đó thần bí cúi giọng: “Các ngươi có biết không? Trước kia Đặng đại nương là quả phụ, một mình nuôi hai đứa con trai, còn lo cưới vợ cho lão Đại. Các ngươi biết nàng đã chống đỡ gia nghiệp bằng cách nào không?”
Từ Uẩn và Tạ Uyển Thanh thật sự không biết, đều lắc đầu.
Hồng Ngọc càng hạ giọng thấp hơn: “Là gϊếŧ heo!”
Từ Uẩn lập tức nhớ đến thanh đao bên hông Đặng đại nương hôm nay.
Không giống đao gϊếŧ heo cho lắm, ngược lại giống đao chặt xương.
Tạ Uyển Thanh kinh ngạc: “Nữ nhân gϊếŧ heo? Được sao?”