Chương 26

Biết hết hy vọng, ông ta dứt khoát liều mạng: “Cũng không phải ta muốn tham của ngươi! Là bọn hắn uy hϊếp ta, ta biết làm sao! Ta chỉ là người đọc sách.”

Lần này, Đặng đại nương thật sự nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt hắn, giận đến run người: “Ngươi bớt kéo người đọc sách ra làm cái cớ! Ta thấy thiên hạ này chẳng có mấy kẻ đọc sách nào lòng dạ đen như ngươi! Không cấu kết thì làm sao qua mắt được ta?”

Từ Uẩn thừa cơ nhắc nhở: “Việc này chắc chắn không phải lần đầu. Chúng ta về xem lại thư từ, tính toán một lượt. Rồi đòi lại hết.”

Đặng đại nương càng nghe càng giận, bước lên một bước dài, ép Đàm trướng phòng kẹt giữa góc tường và bàn: “Giao ra đây!”

Đàm trướng phòng liếc sang Từ Uẩn, hận không thể hét lên: “Ngươi có thể câm miệng hay không?”

Nhưng trước mặt là Đặng đại nương khí thế hừng hực, ông ta không dám phản ứng, chỉ che mặt run rẩy: “Đều ở dưới ván giường phòng ta. Ta chỉ được một phần nhỏ thôi.”

Đặng đại nương quay đầu, chỉ hai người đáng tin: “Mang theo người đi xuống giường hắn, chuyển tất cả đến đây!”

Giờ phút này mới thấy rõ uy vọng của Đặng đại nương ở nơi này.

Cho dù Đàm trướng phòng vốn cũng có chút thế lực, nhưng dưới ánh mắt của bà, đám người kia chỉ chần chừ vài giây rồi vẫn nghe lệnh.

Không bao lâu, mấy phụ nhân khiêng tới một cái rương gỗ.

Đàm trướng phòng nhìn gia sản mình cất giữ, sắc mặt tối xám như tro, đau lòng thấy rõ. Ông ta còn định nói thêm vài câu, nhưng liếc thấy ánh mắt Đặng đại nương liền nuốt hết vào bụng.

Đặng đại nương lạnh giọng: “Cạy ra!”

Ổ khóa bị bẩy lên, nắp rương vừa mở ra, bên trong không chỉ có lụa là, còn có mấy tấm da. Ngoài ra lại có thêm hai cái rương nhỏ.

Đặng đại nương tiếp tục phân phó cạy nốt.

Khi mở ra, cả sân lập tức im phăng phắc.

Hai cái rương, một đựng vàng, một đựng toàn trang sức kim ngân, trân bảo ngọc thạch.

Thấy lớp vàng mỏng sáng loáng xếp chồng bên trong, mọi người mắt đều trừng lớn.

Ngay cả Từ Uẩn cũng bị chói đến hoa mắt.

Trong lòng nàng thầm nghĩ, tham ô bao nhiêu lương thực mới tích nổi từng này?

Từ Uẩn nhìn sang Đặng đại nương.

Đặng đại nương giận đến mức cả người căng cứng, dao trên tay chỉ thẳng vào mặt Đàm trướng phòng, sát thêm hai phần, nghiến răng hỏi:

“Đều là bạc ngươi tham ô lương thực mà có?”

Đàm trướng phòng cố dán người vào tường, mắt không rời lưỡi dao, giọng run rẩy như sắp khóc:

“Vàng là lương thực đổi, còn châu báu đều là Nhị Lang nhà ngươi sai người mang về, ta chỉ được ba phần.”

Chỉ ba phần, mà gần như đã chất đầy một hộp nhỏ.

Nếu lấy lại toàn bộ, vậy sẽ phải nhiều đến mức nào?

Trong phòng lặng đi một thoáng.

Một lúc lâu sau mới có người lên tiếng: “Lương thực gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Đặng đại nương chỉ nói vài câu, rằng hôm nay phát hiện sổ sách không đúng, lại thêm thư nhà báo có đồ nhưng không thấy mang về.

Lần này, Từ Uẩn mới chân chính cảm nhận được quần chúng phẫn nộ là thế nào.

Đặng đại nương còn đã là kiềm chế, nhưng mấy phụ nhân khác thì thiếu chút nữa là xé luôn Đàm trướng phòng tại chỗ. Lại có người gào lên rằng nam nhân nhà mình chắc chắn cũng gửi đồ về nhưng bị ông ta nuốt sạch.

Khung cảnh lập tức hỗn loạn.

Mũ của Đàm trướng phòng bị kéo rơi, quần áo bị xé rách mấy chỗ, trên mặt còn đầy nước bọt.

Đặng đại nương không ngăn, ngược lại còn thu dao, bình thản lùi ra vài bước, lạnh lùng đứng bên cạnh nhìn Đàm trướng phòng bị lôi kéo như xem trò.

Đợi mọi người làm loạn đủ, Đặng đại nương mới mở miệng: “Nghi ngờ đồ nhà mình bị tham ô thì về lấy thư nhà đến, để Từ tiểu nương tử đọc lại một lượt.”

Còn về sổ sách, bà cuộn lại, nhét thẳng vào trong ngực.

Những thứ kia bà cũng không cho ai đυ.ng vào, giữ nguyên rồi niêm phong lại.

Đàm trướng phòng thì bị trói gô, lát nữa sẽ đưa lên huyện xử lý.