Đã như vậy, Từ Uẩn cũng không giấu nữa: “Ta thấy số lượng trong sổ sách không giống số Đàm trướng phòng nói. Nhưng ta cũng chưa xem kỹ, không thể xác định. Cách tốt nhất là ta dạy ngài đọc, để ngài tự mình đối chiếu.”
Đặng đại nương tức đến bật cười, vỗ mạnh xuống bàn, trừng mắt:
“Đã đến nước này mà ngươi còn đùa với ta? Sợ ta hoài nghi ngươi sao?”
Từ Uẩn chỉ mỉm cười, không đáp, cũng không phủ nhận.
Đặng đại nương chỉ vào nàng, tức giận đến nửa ngày không nói nên lời. Cuối cùng dậm chân: “Ai nha! Người thì chưa lớn mà tâm nhãn lại nhiều như tổ ong vò vẽ!”
Đối với ví von này, Từ Uẩn thấy cũng không tệ, thậm chí còn vui vẻ chấp nhận: “Ra ngoài, tâm nhãn nhiều một chút cũng là chuyện tốt. Vậy ngài có học hay không?”
Đặng đại nương nghiến răng nghiến lợi: “Học! Ta đi lấy giấy bút cho ngươi, ngươi viết xuống cho ta! Ta không tin ta không nhận ra!”
Giọng điệu kia hoàn toàn không giống đi học, mà như chuẩn bị liều mạng.
Từ Uẩn bất giác hơi nghi hoặc. Học không nổi sao? Mấy chữ thôi mà?
Nhưng nhắc đến giấy bút, trong lòng nàng lại khẽ động, lập tức nhớ đến hệ thống Thư viện.
Mỗi buổi sớm hệ thống Thư viện đều thúc giục nàng, chỉ là nàng chưa để tâm.
Nếu có giấy bút…
Cuối cùng nàng cũng có thể tích lũy thêm điểm rồi?
Công dụng lần trước vẫn còn rõ ràng. Nếu không có hệ thống, ngày ấy nàng chưa chắc cứu được Tạ Uyển Thanh.
Từ Uẩn tự nhận mình vẫn biết ơn và luôn muốn báo đáp.
Vì vậy nàng mỉm cười ôn hòa: “Đặng đại nương, giấy bút nếu có thể cho ta thêm một chút thì tốt. Ta còn có thể giúp ngài viết thư hồi âm.”
Nhưng lúc này Đặng đại nương đã nhíu mày, lòng chỉ nghĩ đến chuyện Đàm trướng phòng.
Không những không để tâm lời vừa rồi, mà ánh mắt còn sáng quắc, nhìn chằm chằm Từ Uẩn, hỏi một câu: “Số lượng không đúng, vậy vì sao bọn hắn còn mang lương thực đi?”
Lời còn chưa dứt, Đặng đại nương bỗng khựng lại.
Ngay sau đó, một cơn lửa giận bốc thẳng lêи đỉиɦ đầu!
Đặng đại nương vỗ mạnh một chưởng xuống bàn.
Mặt bàn rung lên một cái, rồi… chỉ nghe “rắc” một tiếng, một chân bàn gãy tại chỗ.
Chiếc bàn trước mắt Từ Uẩn từ từ nghiêng xuống, đổ oặt ra đất.
Âm thanh vang dội khắp cả gian nhà.
Từ Uẩn hơi ngây người.
Ngay cả Đặng đại nương cũng có phần choáng váng. Bà cúi đầu nhìn bàn tay đỏ rực còn nóng ran của mình, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Từ Uẩn ho khan một tiếng, lặng lẽ lùi về sau một bước, sắc mặt cẩn trọng hơn ba phần: “Đặng đại nương bớt giận!”
Trong lòng nàng lập tức hạ quyết tâm. Về sau, nhất định phải kính trọng Đặng đại nương thêm mấy phần, tuyệt đối không thể chọc bà nổi giận.
Dù sao mình có khi chịu không nổi một cái tát như thế này thật.
Tiếng động quá lớn thu hút người trong nhà chạy tới.
Nhất là Tạ Uyển Thanh, bị dọa giật mình, gần như lao thẳng vào.
Vừa bước vào thấy cảnh tượng ấy, chân bà đã mềm nhũn, theo bản năng lên tiếng: “A Uẩn, sao con lại chọc giận Đặng đại nương? Mau xin lỗi Đặng đại nương!”
Hoa nương theo sau cũng tưởng mẹ chồng bị Từ Uẩn chọc tức nên mới nổi nóng như vậy, vội vàng nói:
“Nương, nương đừng nóng giận như thế, Thiết Ngưu nhà chúng ta còn phải học chữ nữa!”
Từ Uẩn ho nhẹ: “Không phải ta chọc giận. Là người khác.”
Đặng đại nương trừng mắt liếc Hoa nương: “Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại!”
Cũng không sợ để người ta nghe thấy chê cười!
Tạ Uyển Thanh nghe vậy thì bước chậm lại, dịu dàng khuyên: “Mặc kệ chuyện gì, Đặng đại nương cũng phải bảo trọng thân thể, giận quá dễ hại mình.”
Sắc mặt Đặng đại nương hơi cứng lại, ít nhiều có chút xấu hổ.
Từ Uẩn kéo tay Tạ Uyển Thanh, muốn rời đi: “Nương, chúng ta về trước, Đặng đại nương còn bận việc.”
Ai ngờ Đặng đại nương vươn tay chụp một cái, bắt được Từ Uẩn, vội la lên: “Ngươi không được đi!”
Mấy ánh mắt lập tức đồng loạt nhìn sang, khiến Đặng đại nương phải rụt tay lại.
Bà ho nhẹ, nghiêm mặt giải thích: “Ta chỉ muốn nhờ Từ tiểu nương tử giúp một chuyện.”