Chương 22

Đặng đại nương cũng đi theo xem, và lúc này Từ Uẩn mới phát hiện một chuyện.

Chuyện sổ sách không khớp như trong dự liệu, lại không hề xảy ra.

Bất kể là đội trưởng vận lương binh hay Đàm trướng phòng, sắc mặt hai người đều tự nhiên đến mức không tìm được sơ hở.

Nếu không phải trước đó đã tận mắt xem qua số lượng ghi trong sổ, chỉ nhìn tình cảnh trước mắt, Từ Uẩn tuyệt đối không thể đoán được trong đó còn có chuyện tham ô.

Ánh mắt nàng lướt qua hai người, rồi không liếc thêm lần nào nữa.

Nàng càng khẳng định việc mình không vạch trần là đúng.

Bọn họ rõ ràng là cùng một phe. Nàng mà bất ngờ xông vào, chỉ sợ còn chưa kịp nói đã bị diệt khẩu.

Đợi giao tiếp xong, Đặng đại nương đích thân tiễn vận lương binh đến cửa thôn.

Từ Uẩn lạnh nhạt nhìn theo, chỉ cảm thấy mấy người kia gan lớn đến mức khó tin.

Vận lương binh vừa đi, Đặng đại nương lập tức quay đầu tìm Đàm trướng phòng.

Chỉ thấy bên cạnh ông ta đã bị một vòng người vây kín.

Ai nấy đều nhờ Đàm trướng phòng xem giúp thư nhà.

Có điều cầu cạnh, nên bất kể là ai, thái độ đối với ông ta đều vô cùng cung kính khách khí.

Trong đám thôn phụ, địa vị của Đàm trướng phòng gần như siêu nhiên.

Đặng đại nương nói đôi câu vui vẻ, Đàm trướng phòng còn chủ động hỏi có cần hỗ trợ đọc thư hay không.

Trong lòng Từ Uẩn lập tức căng thẳng.

Nếu để Đàm trướng phòng biết nàng biết chữ, rất có thể sẽ đoán ra nàng đã phát hiện chuyện ông ta che giấu.

Vì vậy, Từ Uẩn dứt khoát mở miệng: “Đặng đại nương còn có chuyện phải làm. Mẫu thân ta vừa rồi có chuyện muốn tìm Đặng đại nương.”

Nàng khẽ nhìn về phía Đặng đại nương.

Đặng đại nương và Từ Uẩn liếc nhau một cái, bà liền vui vẻ khoát tay:

“Đợi làm xong ta sẽ gọi luôn tức phụ của ta đến nghe.”

Rời khỏi chỗ Đàm trướng phòng, Đặng đại nương lập tức nhìn sang Từ Uẩn.

Từ Uẩn nhẹ giọng nói: “Người đông quá, không bằng chúng ta về nhà. Ta giúp ngài đọc thư.”

Đặng đại nương không nói gì, chỉ sải bước quay về.

Chẳng mấy chốc đã đến cửa nhà.

Hoa nương cũng đã nghe loáng thoáng từ miệng người khác chuyện thư nhà. Vừa nghe tiếng cửa vang lên, nàng ta liền chạy ra nghênh đón:

“A nương, là thư của Đại Lang hay Nhị Lang?”

Mặt mày nàng ta tràn đầy mong đợi.

Đặng đại nương nhìn dáng vẻ thất thần của tức phụ, biết nàng nhớ trượng phu, liền hạ giọng dịu đi đôi phần: “Là Nhị Lang. Đại Lang chắc gần đây bận.”

Nhưng vừa nghe xong, mong đợi cùng nụ cười trên mặt Hoa nương lập tức tan biến, bờ vai cũng rũ xuống. Nàng ta cúi đầu đáp nhỏ:

“Vậy ta tiếp tục đi thêu thùa.”

Đặng đại nương thở dài một hơi, nhưng cũng chẳng biết làm sao.

Bà quay đầu nhìn Từ Uẩn, ánh mắt lại sắc bén hẳn: “Giờ có thể nói được chưa?”

Chuyển biến cảm xúc quả thật… nhanh đến trở tay không kịp.

Từ Uẩn dẫn Đặng đại nương vào trong phòng, hỏi thẳng: “Đặng đại nương, ngài không biết chữ sao?”

Vẻ mặt vốn nghiêm của Đặng đại nương lập tức ngẩn ra: “Sao cơ?”

Hiển nhiên bà chưa hiểu câu hỏi kia có hàm ý gì.

Từ Uẩn rót chút nước trà vào chén, dùng ngón tay chấm nước, nhẹ giọng nói:

“Vậy ta dạy ngài nhận chữ. Không cần gì nhiều, cứ bắt đầu từ đếm số.”

Nói thật, Từ Uẩn chưa từng làm lão sư dạy ai bao giờ.

Nhưng lúc này giọng điệu bình tĩnh của nàng lại mang theo chút lạnh lùng. Lời nói chậm rãi rơi xuống, khiến người ta không tự chủ được mà nghe theo.

Đặng đại nương nhìn Từ Uẩn dùng nước trà viết một nét chữ đầu tiên, tuy còn phức tạp nhưng rõ ràng. Nhìn hồi lâu, sắc mặt bà bỗng trở nên nghiêm trọng, thậm chí bật dậy, trừng mắt nhìn Từ Uẩn:

“Đàm trướng phòng có vấn đề?!”

Từ Uẩn không ngờ Đặng đại nương lại mẫn cảm đến thế.

Tuy không biết chữ, tính tình lại lanh lẹ, thậm chí hơi tùy tiện, nhưng đúng là thô mà tinh.

Vốn dĩ Từ Uẩn muốn dạy chữ cho bà trước, rồi để Đặng đại nương tự mình nhìn ra vấn đề trong sổ sách. Không ngờ mới nói được mấy câu, bà đã đoán trúng ngay mấu chốt.