Chương 20

Buổi chiều, Từ Uẩn còn trông thấy cảnh Đàm trướng phòng cùng đám trẻ. Ông ta đối đãi vô cùng hòa nhã, ánh mắt hiền từ khiến người nhìn cũng thấy ấm lòng.

Thậm chí, nàng còn thấy ông ta lấy quả trứng trong ngực ra, bẻ ra chia cho bọn trẻ.

Chỉ một quả trứng, vậy mà mấy đứa nhỏ bảy tám tuổi đã vui mừng như Tết đến.

Từ Uẩn nhìn một lúc, rồi lại theo Đặng đại nương tiếp tục làm việc.

Nửa ngày trôi qua, nàng gần như đã quen thuộc với thôn nhỏ này.

Thực ra hộ dân bản địa không nhiều, phần lớn đều là theo quân mà dời đến. Đặc biệt như đám người của Đặng đại nương, mới chuyển tới đây chừng nửa năm.

Những nam đinh còn sót lại trong thôn, hoặc đã tàn tật, hoặc mang bệnh, hoặc tuổi tác đã cao.

Ngay cả đám thiếu niên mới hơn mười bốn tuổi, cũng đều phải ra ngoài hỗ trợ áp tải lương thảo.

Mấy người nữ nhân trong thôn, ngoài việc trồng trọt, gieo rau nuôi gia súc, thì chính là dệt vải, may áo quần, thỉnh thoảng lại theo người đi mua lương thực.

Tuyến tiền phương giao tranh kịch liệt, lương thảo hao tổn cực nhanh. Nhưng Bắc Địa mỗi năm chỉ thu được một vụ, đành phải dựa vào đủ đường ngầm từ phương Nam mà mua lương về.

Đặng đại nương cùng các nàng chính là dùng cách mỗi người mua chừng một hai trăm cân, gộp lại một chuyến có thể mang về đến mấy ngàn cân lương thảo.

Mấy ngàn cân gom chung một chỗ, tự nhiên cũng là con số không nhỏ.

Từ Uẩn vừa nghe vừa nhìn, trong lòng càng thêm bội phục những nữ nhân chịu thương chịu khó ấy.

Các nàng kiên cường lại cần mẫn, chẳng chút biết sợ mệt.

Đặng đại nương thấy dáng vẻ Từ Uẩn như vậy, nụ cười trên mặt càng sâu: “Chuyện này tính là gì? Chỉ là việc nhỏ, việc nhỏ thôi.”

Nhưng trong giọng lại khó giấu được vài phần đắc ý.

Từ Uẩn khẽ cong môi: “Rõ ràng là công tích không nhỏ mới đúng.”

Đặng đại nương sững lại: “Ngươi đã từng đọc sách?”

“Đọc qua. Ta, A nương ta và Hồng Ngọc đều từng học chữ. Là A nương dạy chúng ta. Chỉ là Hồng Ngọc mới biết mặt chữ… còn A nương ta thì còn biết làm thơ.”

Từ Uẩn nói chậm rãi, lời tuy thận trọng nhưng tuyệt không khoa trương.

Quả thật, người dạy vỡ lòng cho nàng chính là Tạ Uyển Thanh. Tạ gia vốn là thế gia vọng tộc, người trong nhà đều thông chữ nghĩa.

Trong mắt Đặng đại nương lập tức sáng rực, thậm chí còn đưa tay nắm chặt tay Từ Uẩn:

“Thật sao? Các ngươi đều biết chữ ư!”

Từ Uẩn khẽ gật đầu.

Đặng đại nương đảo mắt một vòng, như muốn nói gì đó, lại do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn không mở miệng.

Nhưng đến bữa tối, thái độ của bà đối với Tạ Uyển Thanh đã tốt hơn hẳn, thậm chí còn mang theo vài phần kính trọng.

Lại dặn Hoa nương sáng sớm mai hầm canh trứng gà cho ba người bồi bổ thân thể.

Sắc mặt đau xót của Hoa nương, liếc qua là thấy ngay:

“Nương, Thiết Ngưu đã lâu rồi chưa được ăn.”

Mấy quả trứng tích góp được thật chẳng dễ dàng, nàng ta đâu nỡ đem cho người ngoài.

Dù có đưa bạc cũng vô dụng, bây giờ bạc chẳng mua nổi thứ gì!

Đặng đại nương trừng mắt nhìn con dâu: “Các nàng đã từng đọc sách!”

Hoa nương sững người, há miệng muốn nói, nhưng thấy sắc mặt mẹ chồng, cuối cùng vẫn không dám hé lời.

Từ Uẩn và Tạ Uyển Thanh ăn xong liền chủ động đi rửa bát.

Rửa bát xong, vừa đi ngang qua cửa sổ liền nghe tiếng Hoa nương uất ức:

“Nương, các nàng đọc sách thì có gì ghê gớm? Chúng ta nộp mười quả mới giữ lại được một quả, Thiết Ngưu ngày nào cũng thèm trứng gà còn không dám cho nó ăn.”

Dựa vào đâu phải cho người ngoài?

Đặng đại nương nói như hận sắt không thành thép:

“Ngươi ngu ngốc! Các nàng ở đây, ăn trứng gà nhà chúng ta, mà có thể dạy dỗ Thiết Ngưu thì tốt biết bao!”

Từ Uẩn và Tạ Uyển Thanh liếc nhau. Tạ Uyển Thanh muốn rời đi, nhưng Từ Uẩn lập tức kéo lại.

Đã nghe đến đây rồi, nghe thêm vài câu nữa thì có sao.

Tạ Uyển Thanh hơi mất tự nhiên, kéo Từ Uẩn muốn đi, nhưng Từ Uẩn như bén rễ dưới chân, không hề nhúc nhích, khiến bà tức đến trừng mắt.