Từ Uẩn lại nhìn thoáng qua Hồng Ngọc.
Hồng Ngọc năm nay mười sáu. Theo các nàng ở đạo quan nhiều năm, các loại việc nặng việc mệt đều là nàng ấy làm, nên sức lực rất lớn.
Nàng ấy vừa nhận được ánh mắt của tiểu thư nhà mình, lập tức túm Tạ Uyển Thanh kéo ra ngoài: “Thời gian không còn nhiều nữa, đại phu nhân, ngài cứ nghe tiểu thư đi ạ!”
Mấy năm nay, mẫu nữ Tạ Uyển Thanh đã sống những ngày tháng thế nào ở đạo quan, Hồng Ngọc đều nhìn thấy hết.
Ngay cả lần này đón Tạ Uyển Thanh và Từ Uẩn về phủ Thái Thú cũng là để Tạ Uyển Thanh nhờ cậy Tạ gia ở Trần Quận. Nếu không thì sẽ phải dùng Từ Uẩn để liên hôn với Chu gia đang nắm giữ binh mã trong tay.
Nhưng Chu gia kia thì tốt đẹp gì chứ? Không phải gia tộc lớn thì thôi, ngay cả sách cũng chưa đọc được mấy quyển, lại còn khắc chết ba thê tử. Nay đã bốn mươi tuổi.
Từ Uẩn cãi lại Thái Thú Từ Tam Lang, Từ Tam Lang liền mắng Từ Uẩn bất hiếu. Còn nói Từ Uẩn muốn nhìn cả Từ gia chết, rồi dùng nghiên mực ném vào đầu Từ Uẩn. Nếu không phải Từ Uẩn mạng lớn, chỉ sợ lúc đó đã bị đập chết rồi!
Nếu không phải vì chuyện này, sao tiểu thư lại nói đến chuyện bỏ trốn? Thế gian loạn lạc như vậy, chạy ra ngoài chẳng lẽ không nguy hiểm sao?
Nhưng ở lại Từ gia cũng chẳng khác nào ở trong hang hùm miệng sói.
Hồng Ngọc nghĩ đến đây lại kéo Tạ Uyển Thanh một cái: “Đại phu nhân, người mau tỉnh táo lại đi. Nếu không đi, tiểu thư sẽ thật sự bị gả cho lão già bốn mươi tuổi Chu gia đó!”
Chính vì câu nói này mà Tạ Uyển Thanh cuối cùng cũng đi theo Hồng Ngọc.
Trong lòng bà vừa áy náy lại vừa đau lòng cho Từ Uẩn, tuy bà xuất thân từ Tạ thị ở Trần Quận nhưng chỉ là nhánh phụ. Gả đến Nhữ Dương Từ thị, vì không sinh được nhi tử, lại không biết nói lời ngon ngọt dỗ dành nên không được Từ Tam Lang yêu thích, còn bị tiểu thϊếp hãm hại, phải đến đạo quán sống nhờ nhiều năm. Điều này cũng liên lụy đến Từ Uẩn phải ở trong đạo quán, ăn cơm canh đạm bạc, chưa từng được hưởng chút đãi ngộ nào của một tiểu thư khuê các.
Ngay cả việc học chữ cũng là do chính tay bà dạy.
Tạ Uyển Thanh tự nhủ trong lòng: “Thôi bỏ đi, chỉ lần này thôi, cứ chiều theo A Uẩn, tùy hứng một lần thì có sao? Dù sao cũng tốt hơn ở trong phủ. Tốt hơn là gả cho Chu gia! A Uẩn của mình xuất sắc như vậy, xứng đáng với một chàng trai tốt hơn!”