Đặng đại nương lập tức hiện ra vẻ mặt “quả nhiên là thế”.
Nói xong những lời kia, Từ Uẩn lại trở về chuyện ban đầu:
“Đặng đại nương tử, vẫn nên phân cho chúng ta chút việc. Ở đây nhàn rỗi mãi cũng không phải kế lâu dài. Huống hồ, giờ có bạc cũng khó đổi được lương thực, dù chúng ta có bằng lòng bỏ tiền, chỉ e người khác cũng chẳng vui.”
“Người khác” này, chính là con dâu cả trong nhà - Hoa nương.
Chỉ một bữa cơm trôi qua, sắc mặt Hoa nương đã khó coi đến cực điểm.
Đặng đại nương hiển nhiên hiểu rõ hàm ý trong lời Từ Uẩn.
Song lời thỉnh cầu này, quả thật khiến bà khó xử: “Vậy ngươi biết làm những gì?”
Việc ra ngoài mua lương thực, tự nhiên không thể giao cho mấy nữ tử bọn họ.
Từ Uẩn đã sớm chuẩn bị: “A nương ta cùng Hồng Ngọc đều biết dệt vải làm nữ công. Ta tuy không tinh tường chuyện ấy, nhưng việc gì cũng có thể làm, xuống ruộng cũng được.”
Đặng đại nương do dự chốc lát, cuối cùng mới mở miệng:
“Vậy để a nương ngươi và Hồng Ngọc sang hỗ trợ làm áo Hạ. Còn ngươi…”
Ánh mắt bà dừng lại trên thân hình gầy nhỏ của Từ Uẩn, trong đầu lại thoáng hiện cảnh nàng ngã xuống bất tỉnh khi trước, trong lòng bất giác sinh vài phần e ngại. Sau một hồi trầm ngâm rất lâu, bà mới nói:
“Ngươi theo ta làm trợ thủ là được.”
Người để ngay dưới mí mắt, cũng bớt lo sinh ra việc ngoài ý muốn.
Từ Uẩn hiểu rõ dụng ý của Đặng đại nương, lập tức gật đầu không chút chần chừ.
Hồng Ngọc và Tạ Uyển Thanh nghe nói có thể dùng kim chỉ đổi cơm ăn, lập tức đồng ý. Bạc mang theo có hạn, tiêu một phần là mất một phần. Có thể dùng sức đổi lương ăn, còn gì tốt hơn?
Đặng đại nương đích thân dẫn hai người sang, rồi lại bảo người đưa các nàng đi, nói là đưa, thực ra giám sát thì đúng hơn.
Dặn dò xong xuôi, bà liền dẫn Từ Uẩn đến kho.
Người trong kho trông thấy Đặng đại nương, đều cung kính vài phần, lập tức dâng sổ sách để bà đối chiếu.
Đối với gương mặt xa lạ như Từ Uẩn, bọn họ chỉ liếc nhìn tò mò, chẳng ai hỏi nhiều, hiển nhiên đều biết lai lịch nàng.
Đặng đại nương đếm lương thực một lượt, rồi xem qua sổ:
“Không tệ, lần này mua được nhiều hơn lần trước bốn trăm cân. Cũng không uổng công đường xa mệt mỏi.”
Từ Uẩn đứng bên cạnh thuận mắt liếc qua, lập tức phát hiện số lượng Đặng đại nương đếm được và ghi trong sổ, chênh lệch đến hai trăm cân.
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của người giữ sổ, nàng liền hiểu rõ: Đặng đại nương không biết chữ. Và chuyện này… hiển nhiên chẳng phải lần đầu.
Nàng hơi do dự giữa việc vạch trần ngay lúc này hoặc giả vờ không biết.
Cuối cùng, Từ Uẩn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ theo Đặng đại nương đi một vòng.
Đợi bà kiểm kê xong vải vóc, trứng gà, rồi thở phào ngồi xuống uống ngụm nước, Từ Uẩn mới nhẹ giọng hỏi:
“Ta thấy trong thôn nam tử chẳng còn bao nhiêu, đều ra trận cả rồi sao? Vị quản sổ kia cũng là người trong thôn ạ?”
Đặng đại nương bật cười: “Không phải. Nam đinh hợp tuổi đều ra chiến trường. Nhiều nữ nhân cũng theo quân. Chúng ta chẳng có bản lĩnh gì, không được chọn, chỉ có thể làm vài việc vặt như thế này thôi.”
“Đàm trướng phòng không phải người trong thôn, vốn ở huyện thành. Chỉ vì nơi này không ai biết chữ, không ai làm sổ sách được, nên mới bị phái tới.”
Nhắc đến vị Đàm trướng phòng kia, giọng điệu Đặng đại nương tràn đầy kính trọng:
“Lúc rảnh rỗi, Đàm trướng phòng còn dạy trẻ trong thôn học chữ, thật là người tốt.”
Nghe xong, Từ Uẩn càng khẳng định việc mình giữ im lặng là đúng.
Nàng mỉm cười: “Đàm trướng phòng quả thực là người tử tế.”
Nghỉ ngơi một lát, Đặng đại nương lại dẫn Từ Uẩn đi phân cơm, trong đó có cả phần của Đàm trướng phòng.
Những người khác chỉ có cơm tạp lương cùng chút rau dưa, còn Đàm trướng phòng lại có thêm một quả trứng gà luộc.
Chỉ từ một quả trứng cũng đủ thấy địa vị của ông ta trong thôn.