Chương 16

Đối với những người chưa từng đi đường núi dài như vậy, muốn theo kịp bước chân của Đặng đại nương và những người đi cùng quả thật là cực hình.

Từ Uẩn còn đỡ, chứ Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc hoàn toàn là dựa vào nỗi sợ bị dã thú ăn thịt mà cố chống đỡ.

Nhìn hai người mồ hôi ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch, là biết ngay đã đến cực hạn.

Ngay cả Từ Uẩn, dưới chân cũng đã phồng rộp, hai chân nặng như chì, miệng khô lưỡi rát, nói chuyện cũng sắp không nổi.

Dù thế nàng vẫn thở hổn hển, thấp giọng động viên:

“A Nương, Hồng Ngọc cố lên.”

Hồng Ngọc muốn ngồi phịch xuống đất không đi nữa, nhưng nhớ đến tiếng sói tru phía sau, đành cắn răng lê từng bước. Nàng ấy không nhịn được, hạ giọng run rẩy hỏi:

“Tiểu thư, bọn họ thật sự sẽ không gϊếŧ chúng ta chứ?”

Về chuyện này, Tạ Uyển Thanh nhìn rõ nhất. Bà gian nan nhúc nhích đôi chân run rẩy:

“Nếu muốn gϊếŧ, đã gϊếŧ từ sớm, không cần đợi đến giờ.”

Từ Uẩn nghe vậy bật cười nhẹ: “A Nương nói đúng. Chỉ là, nếu không qua được khảo nghiệm, bị bỏ lại giữa núi cũng rất có thể.”

Không sai, chính là khảo nghiệm.

Từ khi nghe nàng nói muốn đến đầu quân Tinh Hóa Quân, khảo nghiệm đã bắt đầu.

Nếu các nàng theo không kịp, Đặng đại nương tuyệt đối sẽ không dẫn họ đến trước mặt Tinh Hóa Quân.

Nói xong mấy câu này, ba người liền không còn hơi sức để nói thêm một chữ, chỉ cúi đầu tiếp tục lê bước. Thật sự đã kiệt sức đến mức bất kỳ câu nào cũng là lãng phí thể lực.

Mặt trời dần lên đến đỉnh.

May mà trong rừng núi râm mát, không đến mức bị nắng thiêu.

Người đầu tiên chịu không nổi là Từ Uẩn.

Nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua ánh mặt trời, trước mắt bỗng tối sầm, rồi cả thân người đổ sập xuống, mất đi tri giác.



Khi tỉnh lại, nàng đã nằm trên một chiếc xe độc hành.

Trong đội ngũ xuất hiện thêm nhiều gương mặt lạ: có nam có nữ, mà nữ chiếm đa số, nam nhân thì phần lớn là lão giả tóc bạc.

Thấy Từ Uẩn mở mắt, Tạ Uyển Thanh đỏ hoe cả mắt, giọng run run:

“A Uẩn, đừng hù A Nương như vậy nữa.”

Vừa rồi Từ Uẩn “phịch” một tiếng ngã xuống đất, dọa bà suýt ngất theo.

Đặng đại nương chạy đến, tức giận dậm chân:

“Nha đầu này tuổi còn trẻ, sao lại yếu thế hả? Mau mau đưa xuống dưới bóng cây, cho uống chút nước đường!”

Lúc thấy Từ Uẩn tỉnh lại, nàng ta vẫn cau mày trách:

“Có miệng mà không biết nói à? Không chịu nổi mà còn cố? Không sợ chết thật sao?”

Từ Uẩn cười yếu ớt: “Đa tạ ngài.”

Đặng đại nương vừa mới cau có, giờ tặc lưỡi một cái, vẻ mặt không biết nên vui hay bực. Cuối cùng chỉ “Ai” một tiếng, rồi quay sang bảo Tạ Uyển Thanh:

“Hai người các ngươi cũng lên xe ngồi. Đừng để lát nữa lại ngã lăn ra.”

Cứ như thế, ba người Từ Uẩn theo đoàn Đặng đại nương băng rừng suốt năm ngày. Đói thì ăn bánh khô, khát thì uống nước suối, đến lúc chân sắp rã thì cuối cùng cũng thấy bóng dáng thôn xóm và người sống.

Nhìn thấy người, Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc kích động đến mức suýt rơi nước mắt, mấy ngày nay ngoài đi đường, trong lòng các nàng luôn treo lơ lửng vì sợ hãi.

Thôn này hiển nhiên là địa bàn của nhóm Đặng đại nương.

Vừa ra khỏi rừng cây, liền có người reo hò chạy đến đón, trong đó trẻ con chiếm quá nửa.

Có người còn chạy đi báo tin, vừa chạy vừa hô lớn: “Đặng đại nương về rồi! Đặng đại nương về rồi!”

Đặng đại nương cũng cười hớn hở. Việc đầu tiên là sắp xếp số hàng mang về:

“Đem lương thực và muối cân lại, rồi báo người đến khiêng. Sau đó ai về nhà nấy nghỉ đi! Nghỉ ba ngày, chúng ta lại xuất phát!”

Suy đoán của Từ Uẩn đã được chứng thực.

Trong những túi vải bố kia, đúng là lương thực và muối.

Đặng đại nương ngay sau đó nhìn về phía ba người Từ Uẩn: “Các ngươi theo ta.”

Ba người liếc nhau một cái, rồi bước theo.

Đặng đại nương dẫn họ đến một căn nhà trong thôn, trong nhà đã thoang thoảng mùi cơm chín. Một nữ nhân trẻ từ trong nhà chạy ra đón:

“A Nương!”