Chương 15

Không chỉ Đặng đại nương, mà mấy phụ nhân đi cùng cũng đến hỗ trợ, người ba nhát, kẻ năm nhát.

Chờ đào được một cái hố miễn cưỡng đủ chôn một người, Từ Uẩn chủ động nói:

“Được rồi. Sâu vậy là đủ.”

Tình cảnh hiện tại thế này, đừng nói đến tang lễ chu toàn, chỉ cần không để dã thú đào lên là đã ổn.

Sau khi lấp vốc đất cuối cùng, Từ Uẩn dùng một hòn đá lớn làm dấu. Trong lòng nàng đã định, đợi sau này thế đạo yên ổn hơn, nàng sẽ quay lại nhặt cốt Đinh bá, an táng tử tế.

Trong lúc nàng làm những việc ấy, Đặng đại nương đã ghé sang nói chuyện cùng Tạ Uyển Thanh, thực ra là thăm dò.

Tạ Uyển Thanh vốn không có tâm cơ, vài câu đã bị hỏi gần hết.

Nhưng Từ Uẩn không ngăn cản, muốn người ta dẫn đường, dĩ nhiên phải tiết lộ đôi chút tình hình.

Tạ Uyển Thanh cũng không ngốc đến mức cái gì cũng nói. Bà chỉ kể rằng trượng phu đã mất, tộc nhân chiếm đoạt gia sản, bà chỉ còn biết mang theo Từ Uẩn và người hầu rời đi. Thế đạo loạn lạc, nghe nói Tinh Hóa Quân có lẽ còn an toàn hơn.

Nhắc đến Tinh Hóa Quân, vẻ mặt Đặng đại nương lập tức lộ rõ tự hào:

“Vậy là các ngươi chọn đúng rồi!”

Sau đó, đoàn người lại lên đường.

Nhưng trước khi đi, Đặng đại nương gọi một phụ nhân có chút hiểu biết về chỉnh xương tới xem chân cho Tạ Uyển Thanh, xác định không thương tổn đến xương cốt. Bà còn an ủi:

“Qua được hai ngọn núi này, sẽ dễ dàng hơn.”

Từ Uẩn đoán, hẳn là có người đến tiếp ứng.

Nàng chạy theo đến bên cạnh Đặng đại nương, vừa thở hồng hộc vừa hỏi:

“Đặng đại nương tử, các ngươi đúng là người Tinh Hóa Quân sao? Tinh Hóa Quân thật sự có nữ tướng quân không?”

Nàng vốn định giả bộ hoạt bát hiếu kỳ, nhưng hơi thở dốc đến mức nào rồi, căn bản không giả nổi!

Càng đáng nói hơn, không phải nàng yếu, mà là nhóm Đặng đại nương đi quá nhanh!

Từ Uẩn vừa ngưỡng mộ, vừa bội phục, một đám người mang vác nặng như thế mà thở mạnh cũng không nghe thấy!

Không giống ba người các nàng, ai nấy đều cố gắng chống đỡ đến run cả chân.

Đặng đại nương “ha ha” cười lớn:

“Không chỉ có nữ tướng quân, còn có nữ binh nữa! Nhất là đội nữ binh do Khương tướng quân mang theo, người nào người nấy thân thủ phi phàm! Khương tướng quân vô cùng lợi hại, thông minh lại giỏi giang!”

Lời này cũng xem như thừa nhận bọn họ chính là người Tinh Hóa Quân.

Từ Uẩn lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, rồi hỏi tiếp: “Vậy bọn sơn tặc kia muốn bắt các ngươi đem nộp quan sao?”

Lúc này chân trời đã ánh lên sắc xám trắng.

Nghe câu đó, Đặng đại nương cười càng lớn hơn: “Nha đầu này, cũng không tầm thường nhỉ! Còn muốn dò xét ta! Thật ra nói luôn cho ngươi biết, bọn chúng muốn cướp lương thực của chúng ta! Chúng ta đến đây để mua lương!”

Từ Uẩn ngẩn người.

Nàng còn tưởng sẽ dò được chuyện quân cơ gì ghê gớm, không ngờ lại là chuyện này.

Còn về phần xấu hổ vì bị nhìn thấu tâm tư ư? Nàng chẳng có.

“Tinh Hóa Quân thiếu lương thực sao?”

Nàng thầm hối hận, sớm biết vậy lúc rời đi đã vòng qua Thái Thú phủ.

Thấy nàng bàn tính hơi lớn, hệ thống lập tức lên tiếng: [Không được.]

Từ Uẩn chẳng để ý, lại hỏi Đặng đại nương:

“Vậy Đặng đại nương tử định xử trí chúng ta thế nào? Vứt chúng ta vào núi? Hay quay lại gϊếŧ người diệt khẩu? Ta nghe nói Tinh Hóa Quân không gϊếŧ người vô tội, thật vậy không?”

Đặng đại nương: “…”

Ngươi muốn ta trả lời thế nào đây?

Nàng ta cười mắng: “Chúng ta gϊếŧ các ngươi làm gì? Xử trí cái gì? Người còn nhỏ, suốt ngày nghĩ linh tinh!”

Dừng một chút, nàng ta nói dứt khoát: “Chúng ta sẽ không động đến các ngươi. Nhưng nếu các ngươi không theo kịp, lỡ trượt chân rơi xuống núi thì đừng trách!”

Từ Uẩn lúc này đã hiểu vì sao bọn họ đi nhanh như vậy.

E rằng không chỉ vì sợ sơn tặc.

“Chúng ta nhất định theo kịp.”

Từ Uẩn nói không chút do dự.

“Đặng đại nương tử, hãy dẫn chúng ta đến Tinh Hóa Quân đi!”

Đặng đại nương tử không đáp ngay, chỉ tăng tốc: “Các ngươi theo kịp rồi nói!”