Chương 14

Nàng ta nhìn người rất chuẩn, ánh mắt dịu lại: “Mấy người các ngươi ăn nói nhẹ nhàng, khí chất không giống dân thường. Đã xảy ra chuyện gì phải không?”

Bên cạnh có người khuyên nhỏ: “Đặng đại nương, lỡ bọn họ không có hảo tâm thì sao? Theo ta, trói lại, để ở đây là ổn nhất.”

Người được gọi là Đặng đại nương rõ ràng đang do dự.

Từ Uẩn nhẹ giọng: “Giữ chúng ta lại đây chẳng khác nào bảo chúng ta đi chịu chết. Như vậy chẳng phải trái kỷ luật sao? Hơn nữa, viện binh của bọn sơn tặc chắc chắn sắp đến.”

Ý nàng rất rõ: Nơi này không nên ở lâu.

Từ Uẩn nói tiếp: “Nếu các ngươi không yên tâm, có thể trói chúng ta lại, bịt mắt. Đến nơi an toàn rồi hãy thả xuống.”

Tạ Uyển Thanh hơi do dự, nghe có vẻ, tin tưởng đối phương quá mức thì phải?

Hồng Ngọc khẽ kéo tay áo Từ Uẩn, tỏ vẻ lo lắng.

Nhưng Từ Uẩn không hề lay động. Vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh như nước, chỉ nói thêm một câu:

“Chúng ta bốn người, không thể thiếu một ai.”

Nghe nàng nói bốn người, Hồng Ngọc cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe.

Cuối cùng, Đặng đại nương bật cười: “Đã nói đến nước này rồi, vậy các ngươi theo chúng ta. Nhưng đừng hòng bịt mắt rồi lười biếng, phải tự mình theo kịp! Không theo kịp thì tự chịu!”

Dứt lời, nàng ta dặn người trẻ tuổi đứng cạnh: “Giúp nàng ấy tìm người. Nhiều nhất một khắc đồng hồ, không thấy thì lập tức rời đi!”

Trong lòng Từ Uẩn khẽ buông lỏng. Nàng chỉ kịp nói một tiếng đa tạ, để Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc ở lại cùng họ, còn bản thân thì lập tức đi tìm Đinh bá.

Khi tìm được Đinh bá, ông đã không còn thở nữa.

Đặng đại nương nhíu mày: “Mang ra ngoài, thời tiết này hai ngày là có mùi. Hơn nữa, các ngươi ba người, ai cõng nổi? Không bằng chôn ngay tại chỗ.”

Từ Uẩn há miệng định nói ta cõng được. Nhưng Tạ Uyển Thanh đã đồng ý trước, không cho nàng phản bác:

“Vậy xin mọi người hỗ trợ. Chúng ta đi trước, đến nơi thích hợp sẽ động thủ.”

Từ Uẩn không nói thêm, chỉ lặng lẽ xé một phần xiêm y trên người Đinh bá, rồi cúi xuống muốn cõng thi thể lên lưng.

Hồng Ngọc tranh: “Tiểu thư, người còn nhỏ, cõng không nổi! Để ta!”

Từ Uẩn từ chối: “Ngươi bị thương.”

Cuối cùng vẫn là Đặng đại nương lên tiếng: “Ngươi cõng trước. Lát nữa chúng ta sẽ giúp một tay.”

Từ Uẩn lại một lần nữa nói lời cảm tạ.

Lần này, không ai chậm trễ. Đặng đại nương dẫn mọi người tiến sâu vào rừng.

Từ xa, thậm chí Từ Uẩn cũng nghe thấy tiếng sói tru lẫn trong gió đêm.

Bên Đặng đại nương có đến hai ba chục người, nhưng ai nấy đều tập trung đi đường, không một người trò chuyện.

Ngoài tiếng bước chân đều đặn, cả khu rừng im phăng phắc.

Từ Uẩn cõng thi thể Đinh bá, chẳng bao lâu mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.

Đinh bá tuy gầy, nhưng dù sao cũng là nam nhân, nặng không dưới trăm cân.

Mỗi bước chân Từ Uẩn đều run lên vì sức nặng.

Tạ Uyển Thanh bị thương ở chân, giờ chỉ cố gắng theo kịp, càng không thể giúp.

Hồng Ngọc thì dùng cánh tay không bị thương, cố đỡ phụ vài phần cho Từ Uẩn.

Nhưng nếu nói ai mệt nhất, vẫn là người của Đặng đại nương.

Mỗi người đều gánh đồ trên vai: hai bên là hai chiếc sọt lớn, trong đó là một bao tải to, không biết đựng gì nhưng chắc chắn rất nặng.

Đi được hơn một dặm, Đặng đại nương bảo tất cả dừng lại nghỉ một chút.

Nàng ta tự mình vác cuốc tới: “Chọn chỗ đi.”

Từ Uẩn hiểu ý, nhưng nàng không biết chọn thế nào cho phải, chỉ vào một thân cây: “Ngay chỗ này đi.”

Cây ấy tán rậm nhất, nàng chỉ mong về sau nó có thể che gió chắn mưa cho Đinh bá.

Từ Uẩn đưa tay: “Làm phiền cho ta mượn một lát, ta cũng đào cùng.”

Đinh bá hôm nay vì nàng mà chết, nàng lý ra phải tự tay tiễn ông đoạn đường cuối cùng.

“Là một đứa trẻ có hiếu tâm.”

Đặng đại nương gật đầu, nhét cuốc vào tay Từ Uẩn. Động tác lưu loát như thể vốn không định giúp, nhưng cuối cùng vẫn giúp.

Dựa vào một mình Từ Uẩn thì biết đến khi nào mới đào xong?