Chương 13

Người cứu nàng ấy chính là đồng bạn của nữ nhân lúc nãy.

Vừa nhìn thấy Từ Uẩn, Hồng Ngọc đã bật khóc: “Cô nương, Đinh bá… ông ấy…”

Từ Uẩn vốn đã đoán ra khả năng đó, nhưng đoán trước không nghĩa là có thể chấp nhận.

Nàng há miệng, mắt cay xè: “Ngươi còn nhớ ông ấy ở đâu không?”

Hồng Ngọc vừa khóc vừa nói: “Đinh bá không chạy, ông ấy cản đường bọn chúng lại. Ta chạy được một đoạn thì nghe tiếng kêu thảm, chắc là của ông ấy.”

Từ Uẩn im lặng hồi lâu, rồi đỡ Hồng Ngọc dậy: “Đi thôi. Về chỗ A Nương trước, rồi chúng ta sẽ đi tìm Đinh bá.”

Hồng Ngọc bị thương ở cánh tay, không phải ở chân, nhưng vết thương sâu, máu chảy liên tục.

Hai nữ nhân cứu nàng ấy nhìn chừng hơn hai mươi tuổi, đưa cho Từ Uẩn một lọ thuốc: “Đây là bột cầm máu, rắc lên là đỡ.”

Từ Uẩn không nhận: “Chúng ta có mang thuốc. Các ngươi cũng bị thương không ít. Vừa rồi đã đa tạ mọi người giúp đỡ.”

Nàng rút cây trâm bạc trên đầu xuống: “Chúng ta ra ngoài không mang nhiều đồ. Cái này bằng bạc, có thể đổi chút tiền.”

“Không cần!”

Cả hai nữ nhân đều vội vàng xua tay.

“Ai thấy cảnh đó mà chẳng giúp.”

Nữ nhân thứ hai cũng nói: “Không được nhận đồ của các ngươi đâu, bọn ta có kỷ luật.”

Hai chữ “kỷ luật” khiến tim Từ Uẩn khẽ động.

Nàng nghĩ đến một khả năng, nhưng không hỏi thẳng.

Đang định dò thêm thì Tạ Uyển Thanh cũng được đưa đến.

Trái tim Từ Uẩn thót một cái, nàng vội đỡ lấy Tạ Uyển Thanh đang đi khập khiễng.

May là người của đối phương không ngăn cản. Nếu lúc ấy họ quay sang tấn công, nàng thật sự không có đường sống.

Cũng chính vì vậy, thiện cảm của Từ Uẩn đối với họ tăng lên không ít.

Tạ Uyển Thanh khẽ nói với nàng: “A Uẩn, con lấy hết đồ trang sức của chúng ta ra đi. Nếu không có các nàng, chúng ta chắc chắn gặp họa lớn, có khi còn mất mạng ấy chứ. Các nàng là ân nhân cứu mạng của chúng ta!”

Hiểu ý mẫu thân, Từ Uẩn cũng thuận theo, lấy hết những thứ đáng giá trên người ra.

Một nữ nhân bật cười, đẩy tất cả trở lại: “Sợ gì chứ? Chúng ta không phải sơn tặc, đều là dân thường cả. Không cướp đồ của các ngươi, cũng không lấy mạng các ngươi. Nếu các ngươi không yên tâm thì bọn ta đi ngay bây giờ.”

Dứt lời, nàng ta còn nhắc một câu: “Nhưng các ngươi tốt nhất nên đi nhanh lên. Phía sau bọn sơn tặc kia còn có người.”

Nói xong, nữ nhân liền gọi đồng bọn rời đi, không hề muốn nán lại.

Từ Uẩn nhìn thái độ dứt khoát của họ và sự nể trọng của những người còn lại dành cho nữ nhân ấy, trong lòng đã hiểu: nàng ta chính là người dẫn đầu.

Không chần chừ nữa, Từ Uẩn hỏi thẳng: “Các ngươi có quan hệ gì với Tinh Hóa Quân?”

Vừa dứt lời, tất cả đều sững người.

Ngay cả Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc cũng ngạc nhiên nhìn nàng.

Nữ nhân kia lập tức quay lại, vẻ mặt đang hiền hòa bỗng trở nên cảnh giác, ánh mắt sắc như dao:

“Tại sao ngươi lại hỏi vậy? Muốn làm gì?”

Thấy đối phương phản ứng như thế, Từ Uẩn lại thầm thở phào.

Nàng đã đoán đúng.

Trong lòng nàng đã chắc chắn, những người này quả thực có liên quan đến Tinh Hóa Quân.

Nàng dịu giọng giải thích: “Thứ nhất, các ngươi không phải người nơi đây, giọng nói cũng không giống.

Thứ hai, các ngươi không dám vào thành lúc trời tối, chứng tỏ sợ bị tra xét.

Thứ ba, tất cả đều là nữ nhân mà lại nói có kỷ luật, rõ ràng phía sau có người quản lý. Việc thu nhận nữ nhân, ta chỉ từng nghe đến Tinh Hóa Quân.”

Tạ Uyển Thanh đánh giá nữ nhân kia từ trên xuống dưới, có chút không dám tin:

“Khéo đến vậy sao?”

Nữ nhân ấy nhìn Từ Uẩn kỹ hơn mấy lần, rồi bật cười: “Vậy ngươi định làm gì? Muốn đi tố cáo chúng ta à?”

Từ Uẩn không chút do dự, giọng kiên định: “Hãy dẫn chúng ta đi cùng. Chúng ta muốn gia nhập Tinh Hóa Quân.”

Không biết câu nói ấy chạm trúng chỗ nào, nhưng những người đứng bên nữ nhân kia đều bật cười.

Nữ nhân ấy hỏi tiếp: “Các ngươi muốn gia nhập Tinh Hóa Quân? Vì sao?”