Chương 12

Màn đêm che giấu mọi thứ rất tốt, cũng may dọc đường Từ Uẩn không gặp thêm kẻ địch nào nữa, có lẽ bọn chúng nghĩ một đứa đủ bắt hai nữ tử.

Tạ Uyển Thanh bị trẹo chân, đi không nhanh được. Từ Uẩn tìm một nơi kín đáo cho bà ẩn nấp rồi mới một mình quay đi tìm Hồng Ngọc và Đinh bá.

Trong rừng đêm, có những đoạn ánh trăng chẳng soi tới, đi lại vô cùng khó khăn. Chỉ sơ sẩy một chút là có thể vấp phải rễ cây, đá sỏi, cành khô.

Từ Uẩn phải căng hết thần kinh, không dám lơi lỏng.

Nàng không biết Hồng Ngọc và Đinh bá chạy theo hướng nào, chỉ có thể dựa vào phương hướng lần tách ra với họ ban nãy để tìm kiếm.

Lòng nàng nóng như lửa đốt, vừa lo Hồng Ngọc gặp nguy, vừa lo Tạ Uyển Thanh ở lại một mình. Thêm vào đó, nàng vẫn có thể đυ.ng phải kẻ địch bất cứ lúc nào.

Xuyên qua một mảng rừng tối, cuối cùng nàng nghe thấy tiếng động.

Nàng lập tức men theo.

Rất nhanh, hai bóng người hiện ra, đang đánh nhau kịch liệt.

Một trong hai là nữ nhân, khiến Từ Uẩn thoáng nghĩ đó là Hồng Ngọc. Nhưng chỉ nhìn hai chiêu, nàng biết không phải.

Nữ nhân kia vô cùng lợi hại, có thể đấu qua đấu lại với đối phương. Dù đôi lúc bị đánh trúng, nàng ta vẫn nhanh chóng tránh khỏi những đòn hiểm.

Thấy vậy, Từ Uẩn không định nhúng tay, chuẩn bị lặng lẽ lui đi.

Nhưng chưa kịp đi xa, nàng lại phát hiện thêm một người.

Cũng là nữ nhân, nhưng thực lực kém hơn nhiều. Bị đối phương đè xuống đất, lưỡi dao kề sát cổ, dù vậy nàng ta vẫn cố giãy giụa phản kháng.

Tiếng bước chân nặng nề giẫm lên lá khô từ xa truyền đến, càng lúc càng gần.

Từ Uẩn chỉ do dự một thoáng, rồi khẽ gọi: “Hệ thống.”

“Ta đây.”

Cùng tiếng đáp lạnh lùng ấy, một chiếc gối sứ xuất hiện trong tay nàng.

Từ Uẩn lặng lẽ áp sát.

Ngay lúc tên kia tập trung khống chế nữ nhân dưới đất, nàng vung gối sứ đánh mạnh từ phía sau.

Phịch!

Hắn ta mềm oặt ngã xuống.

Nữ nhân kia phản ứng cực nhanh, hất hắn sang một bên rồi lập tức bật dậy, đề phòng nhìn Từ Uẩn.

Từ Uẩn lên tiếng trước: “Chúng ta chỉ vô tình đi ngang qua. Chỉ có ba nữ nhân và một lão phu xe. Bọn sơn tặc phát hiện ra, muốn gϊếŧ người diệt khẩu. Các vị có thể giúp chúng ta một tay không?”

Nàng ra tay cứu người, không phải vì thiện tâm, mà là vì trao đổi lợi ích.

Việc nhỏ đối với họ, nhưng với nhóm của nàng, có thể là cứu mạng.

Nếu không, giữa rừng đêm mênh mông này, nàng thật sự không chắc mình có thể tìm được Hồng Ngọc và Đinh bá.

Nữ nhân kia mở miệng đáp: “Được thôi. Không cần ngươi nói, thấy nữ nhân bị áp hϊếp, chúng ta cũng sẽ giúp.”

Từ Uẩn hơi sững lại trước câu nói ấy, nhưng không hỏi thêm.

Nàng chỉ vội cảm ơn rồi tiếp tục lao đi tìm Hồng Ngọc.

Đối phương hơi nghi ngờ: “Tiểu nương tử, ngươi ra ngoài còn mang theo cả gối sứ à?”

Từ Uẩn nâng chiếc gối sứ trong tay, mím môi đáp qua loa: “Chúng ta quen dùng gối mình, nên mang theo bên người.”

Trong rừng biết tìm đâu ra tảng đá nào vừa tay? Nàng chỉ có thể nhờ hệ thống lấy tạm cái gối sứ này.

Quả thật khó mà giải thích cho hợp lý.

Nghe nàng nói vậy, đối phương cũng không hỏi thêm, còn nhắc nhở:

“Cẩn thận đấy. Bọn chúng là sơn tặc, nếu gặp phải thì cứ hô lớn, người của chúng ta nghe được sẽ đến giúp.”

Thậm chí người kia còn giơ lên vũ khí của mình: “Ngươi có cần dùng không?”

Từ Uẩn nhìn thứ “vũ khí” đặc biệt kia - một cái cuốc - trong chốc lát không biết nói gì.

Thứ này, đúng là khác biệt.

Nàng lắc đầu, khéo léo từ chối: “Không cần đâu, chúng ta không quen dùng.”

Đối phương cũng không ép.

Từ Uẩn vội vàng rời đi.

Vừa vòng qua một thân cây, nàng nghe thấy tiếng trò chuyện phía sau, đồng đội của nữ nhân ấy đã tìm đến.

Từ Uẩn không dừng lại nghe lén, chỉ bước nhanh hơn.

May mắn thế nào, nàng chẳng mất nhiều thời gian đã tìm được Hồng Ngọc.

Hồng Ngọc bị thương nhưng chưa chết, được người khác cứu.