Từ Uẩn kéo lấy Tạ Uyển Thanh, quay đầu lao thẳng vào bóng rừng.
Đương nhiên nàng không ngốc đến mức chạy ngược về phía kẻ địch.
Hồng Ngọc hét khẽ một tiếng, theo phản xạ chạy theo.
Đinh bá cũng gào lên: “Tách ra mà chạy!”
Giờ phút này, ai còn nghĩ tới chuyện đối đầu chính diện? Ba nữ nhân với một lão đánh xe tuổi xế chiều, trừ phi xuất hiện phép màu, bằng không chẳng khác gì đưa cổ cho người ta chém!
Chạy trốn là lựa chọn duy nhất.
Nhưng chạy mãi rồi cũng sẽ kiệt sức, cuối cùng chỉ còn đường chết.
Từ Uẩn vừa chạy vừa đảo mắt tìm nơi có thể ẩn nấp.
Đúng lúc ấy, Tạ Uyển Thanh vấp rễ cây, ngã lăn xuống đất. Bà vốn chưa từng trải chuyện như thế này, thể lực không đủ, tầm nhìn kém, rừng lại gập ghềnh, rễ cây đá sỏi thứ gì cũng có.
Thế nhưng sau khi ngã, bà chẳng kịp để ý đau đớn, chỉ đẩy Từ Uẩn một cái, giọng run run:
“A Uẩn, con chạy đi! Đừng lo cho ta!”
Tiếng bước chân phía sau đã rất gần. Mang theo Tạ Uyển Thanh chạy tiếp là điều không thể.
Từ Uẩn liếc nhanh bốn phía, không suy nghĩ nhiều, lập tức lách mình nấp sau một thân cây to, chỉ để lại một câu: “Đừng sợ.”
Tạ Uyển Thanh sững người, chưa kịp hiểu thì tên kia đã lao đến! Dù không phải kẻ cầm đại đao, nhưng đoản đao trong tay hắn vẫn lóe lạnh trong đêm tối.
Tạ Uyển Thanh sợ đến tê dại tay chân, luống cuống muốn bò dậy nhưng lại càng vô lực. Bà chẳng còn để ý đến hình tượng, chống hai tay xuống đất, dùng chân đạp lùi:
“Ngươi đừng qua đây! Đừng qua đây!”
“Các ngươi phá hỏng đại sự của chúng ta!”
Gã kia đầy bực bội, sát ý càng rõ: “Chết đi!”
Hắn bổ nhào xuống, đè chặt Tạ Uyển Thanh, vung dao định hạ thủ!
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp chém xuống.
Từ Uẩn từ sau thân cây lao ra, dùng gối sứ giáng mạnh xuống đầu hắn!
Không hề lưu tình. Nàng dốc toàn lực.
Gã kia hoàn toàn không ngờ hai nữ nhân dám phản kích. Hắn không kịp phòng bị.
Một cú đánh chuẩn xác.
Gã lảo đảo, rồi đổ rầm xuống đám lá khô, tạo nên một tiếng động nặng nề.
Tạ Uyển Thanh toàn thân run rẩy, hàm răng va lập cập: “A Uẩn! Hắn chết rồi sao?”
Từ Uẩn cúi xuống, rút con dao găm giắt bên hông gã kia: “Chưa chết.”
Tạ Uyển Thanh run bắn, giọng nghẹn lại: “Vậy… vậy chúng ta mau đi thôi!”
Từ Uẩn cụp mắt, giọng trầm xuống: “A Nương, người nhắm mắt lại đi.”
Tạ Uyển Thanh bỗng hiểu Từ Uẩn định làm gì. Bà trợn tròn mắt, sợ đến mức không kịp thở: “A Uẩn, con…”
Không đợi bà nói hết, Từ Uẩn đã đè người kia xuống, nhắm ngay vị trí trái tim rồi phập một tiếng, đâm xuống dứt khoát.
Máu nóng trào lên tay. Cơ thể nàng khẽ run, nhưng môi vẫn mím chặt, ánh mắt không hề dao động.
Nàng không định để lại bất kỳ hậu họa nào.
Xong việc, Từ Uẩn cố sức kéo xác gã vào sau gốc cây lớn, định giấu thật kỹ. Như vậy, dẫu có truy binh, nàng còn có thể giả vờ yếu thế thêm lần nữa.
Tất cả những việc này nàng làm lặng thinh, không kêu Tạ Uyển Thanh đến hỗ trợ.
Ngược lại, Tạ Uyển Thanh sau giây phút sững sờ và kinh hoàng, dần hoàn hồn rồi chủ động bước tới giúp con.
Từ Uẩn thoáng ngạc nhiên, nhưng tay không ngừng lại: “Nếu A Nương sợ, cứ nhắm mắt đừng nhìn. Người cũng không phải là người gϊếŧ hắn.”
Nàng hiểu rõ Tạ Uyển Thanh vốn lương thiện, mềm lòng, khó chịu đựng được cảnh máu me thế này.
Nếu để bà nghĩ cái chết của tên kia dính líu đến mình, chỉ sợ nỗi áy náy sẽ khiến bà mất ngủ nhiều đêm.
Tay Tạ Uyển Thanh run lẩy bẩy, nhưng miệng vẫn cố nói:
“A Nương không sợ… không sợ. Hắn muốn gϊếŧ chúng ta… chúng ta chỉ… chỉ là…”
Bà muốn nói “chỉ là tự vệ”, nhưng nghĩ đến việc đối phương đã bị đánh ngất, hoàn toàn vô lực, mà Từ Uẩn lại ra tay gϊếŧ, lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Nhưng động tác lại không hề do dự.
Cuối cùng, bà cúi đầu, khẽ nói: “A Uẩn, ta hiểu rồi. Ta hiểu mà.”
Từ Uẩn nhìn bà một thoáng, không vạch trần sự sợ hãi ẩn trong giọng nói ấy, cũng không hỏi bà rốt cuộc đã hiểu điều gì.