Chương 10

“Đứng lại đó!”

Nàng còn chưa kịp đến gần thêm, đối phương đã hoảng hốt lùi một bước.

Trong lòng Từ Uẩn khẽ thở phào, biết sợ là tốt rồi.

“Để lại hết đồ rồi cút!”

Người họ muốn tha, nhưng đồ thì vẫn không bỏ.

Từ Uẩn không tiếc xe ngựa, lập tức gọi mẫu thân và Hồng Ngọc xuống.

Những thứ quan trọng đều đã được giấu trong người từ trước, nên nhìn qua bọn họ chẳng mang theo gì đáng giá.

Từ Uẩn kéo Tạ Uyển Thanh, hạ giọng: “Mau đi!”

Giờ phút này nàng mới thấy hối hận. Vừa rồi xe hỏng, nàng lẽ ra phải quyết đoán bỏ xe ngay, chứ không để đến mức bị động như lúc này.

Đi được một đoạn, nàng cảm giác có ánh mắt phía sau đang dán chặt lên mình. Nàng không quay đầu, chỉ tăng tốc hơn. Khi thấy khoảng cách đã đủ xa, nàng lập tức thì thầm:

“Chạy mau!”

Chúng dám cướp giữa quan đạo, hẳn đã theo dõi từ lâu. Trong xe chẳng có bao nhiêu thứ, chỉ cần lục soát xong, nhất định chúng sẽ không cam tâm bỏ cuộc.

Nhìn thấy một ngã ba phía trước, gần đó có rừng, Từ Uẩn vội kéo hai người rời khỏi quan đạo, chạy thẳng vào trong!

Trong rừng có thể có thú dữ, nhưng khả năng gặp phải không lớn. Quan trọng là trốn được.

May mắn thay, các nàng ở đạo quán tuy sống kham khổ nhưng không phải dạng tiểu thư khuê các nhu nhược, bước chân đều lanh lẹ. Ngay cả Đinh bá cũng không tụt lại.

Chạy được một quãng sâu, Từ Uẩn mới dừng lại. Nàng thở hổn hển, dựa vào thân cây, tim đập như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.

Tạ Uyển Thanh cũng thất thần, liên tục nhìn quanh: “Bọn chúng có đuổi theo không?”

Từ Uẩn cười khổ: “Chắc chắn sẽ đuổi. Trong xe ngoài đồ dùng lặt vặt thì chẳng có gì giá trị. Bọn chúng tám phần đã có dự mưu từ trước.”

Đinh bá tuổi cao, đi xe ngựa đơn độc, đúng là miếng mồi ngon cho kẻ xấu.

Hồng Ngọc dựa vào thân cây, thở dốc: “Vậy giờ phải làm sao ạ?”

Từ Uẩn ngẩng nhìn vầng trăng vừa lên: “Đi sâu vào rừng thêm chút nữa, rồi tìm hướng An Khánh mà đi. Vào được thành sẽ an toàn hơn nhiều.”

Thế là đoàn người tiếp tục lẩn vào sâu trong rừng.

Trong lúc bất giác, mọi người đều xem Từ Uẩn như chỗ dựa tinh thần, quên mất nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ chưa trưởng thành. Nhưng hết cách rồi, ai bảo Từ Uẩn trước giờ luôn trầm ổn, bình tĩnh hơn người.

Song chưa đi được bao xa, Từ Uẩn đã cảm thấy bất thường. Nàng khựng lại, khẽ nhíu mày:

“Đêm khuya rồi, sao lại nhiều tiếng chim kêu như vậy?”

Chương 5: Tinh Hỏa

Từ Uẩn vừa dừng bước, mọi người cũng vội dừng theo, nín thở căng thẳng.

Trăng đã lên cao. Ánh trăng mỏng như tơ, chiếu lên bóng cây chập chờn bốn phía. Không đến mức tối đen không thấy năm ngón tay, nhưng tầm nhìn cũng chẳng xa bao nhiêu.

Rừng đêm vốn không tĩnh lặng, thỉnh thoảng vang lên tiếng lá xào xạc, rồi vài tiếng chim vỗ cánh bay đi.

Một tiếng chim hót trong trẻo vọng đến từ xa. Chưa đầy một khắc sau, từ một hướng khác lại vang lên tiếng hót tương tự, giống như đang đối đáp qua lại.

Tiếng chim nghe rất êm tai, nhưng lại khiến da đầu Từ Uẩn tê rần!

Kiếp trước từng sống trong núi nhiều năm, nàng biết quá rõ, ban đêm tuyệt đối không có loại chim hót như thế này!

“Đi.”

Không một giây do dự, Từ Uẩn xoay người, định men theo đường cũ mà rút khỏi rừng!

Nhưng nàng vừa quay người.

Tất cả đều giật mình biến sắc!

Trước mặt họ, một bóng người cao lớn đã chặn lối. Ánh trăng rọi xuống, lưỡi dao trong tay hắn phản chiếu ánh sáng lạnh buốt, sắc lẻm đến rợn người.

Từ Uẩn còn giữ được bình tĩnh, lập tức kéo Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc ra sau lưng che chở.

Còn Tạ Uyển Thanh và Hồng Ngọc thì sợ đến mức suýt hét thành tiếng!

Đinh bá vội nâng roi ngựa lên, chuẩn bị thế đối địch, nhưng lực lượng chênh lệch quá rõ ràng, không cần nghĩ cũng biết kết cục.

Từ Uẩn lên tiếng trước: “Chúng ta chỉ đi ngang qua, không mang theo bạc tiền gì cả.”

Nhưng đối phương rõ ràng không định dây dưa. Hắn quát khẽ: “Động thủ!”

Dứt lời đã vung dao xông tới!

“Chạy mau!”