Đêm khuya tĩnh lặng.
Trong phủ Thái Thú, ngoài tiếng côn trùng kêu rả rích thì không còn âm thanh nào khác.
Bấy giờ đã quá nửa đêm, đúng vào lúc mọi người đã chìm sâu trong giấc ngủ.
Hai người Từ Uẩn và Tạ Uyển Thanh vốn nên say giấc lại lặng lẽ ngồi dậy.
Từ Uẩn dùng mồi lửa châm đèn dầu
Ánh sáng chiếu rọi màn trướng, cũng soi rõ khuôn mặt căng thẳng của Tạ Uyển Thanh.
Tạ Uyển Thanh nghĩ đến chuyện đã bàn bạc xong xuôi ban ngày, không kìm được mà muốn rút lui: “A Uẩn, bây giờ dừng lại vẫn còn kịp.”
Từ Uẩn không hề lay động, chỉ hỏi: “A nương, đồ đạc đã thu dọn xong chưa?”
Tạ Uyển Thanh hơi lắp bắp, giọng nói cực nhỏ: “Xong rồi, đồ trang sức vàng bạc tiện mang theo đều đã mang đi hết, giấu cả trong áo bông rồi.”
Từ Uẩn gật đầu: “Cứ theo kế hoạch, a nương dẫn theo Hồng Ngọc lặng lẽ đi từ cửa sau. Bà gác cổng sau thích uống rượu, chiều nay con đã bảo Hồng Ngọc đưa gà quay qua. Giờ này, chắc bà ta đã ngủ say rồi, hai người cứ trực tiếp dùng chìa khóa mở cửa. Đến cửa thành rồi đợi ở đó, chờ cửa thành vừa mở là lập tức ra khỏi thành! Cứ ở ngay cửa thành chờ con!”
Nói xong, Từ Uẩn liền đi tới mở cửa phòng.
Ngoài cửa, nha hoàn Hồng Ngọc của nàng đã lo lắng chờ đợi từ lâu.
Trên người nàng ấy đeo một cái túi rất to, đây chính là hành lý mà hai ngày nay các nàng đã thu dọn.
Từ Uẩn đẩy nhẹ Tạ Uyển Thanh: “A nương, người mau đi đi.”
Tạ Uyển Thanh sững sờ, vô thức nắm lấy tay Từ Uẩn: “Vậy còn con? Không phải con nói…”
“Ta còn có chút việc.” Từ Uẩn mỉm cười, rút tay ra, trên mặt nàng vô cùng bình tĩnh: “A nương yên tâm, ta đã sắp xếp xong xuôi. Chờ ta làm xong việc, sẽ đến gặp a nương và mọi người sau.”
Tạ Uyển Thanh nhìn nữ nhi, khuôn mặt nữ hài mới mười ba tuổi, vẫn còn non nớt. Từ nhỏ, nàng không được phụ thân yêu thương, cũng không có huynh đệ, phải theo mẫu thân đến sống ở đạo quan giữa sự ghẻ lạnh, nên sớm trưởng thành. Nhưng dường như chưa bao giờ nàng để lộ vẻ mặt như thế này.
Bà nhìn miếng vải trên đầu Từ Uẩn, trong lòng phần nào cũng đoán ra, không kìm được mà khuyên nhủ: “Dù sao đó cũng là phụ thân con.”
“Ta sẽ không làm tổn thương hắn.” Từ Uẩn vẫn mỉm cười, đảm bảo: “Ta biết, dù sao ta cũng là nữ nhi của hắn, phải làm tròn đạo hiếu.”
Nghe Từ Uẩn nói vậy, không hiểu sao Tạ Uyển Thanh lại càng bất an: “Con muốn làm gì? A Uẩn, chúng ta đi cùng nhau đi. Mẫu thân hứa với con, chúng ta không trở về Tạ gia, đi tìm Tinh Hỏa quân được không?”