Chương 20: Nam thần bị kiểm tra (4)

Trứng chim cánh cụt chạy mau: [Chủ blog ơi, đoàn làm phim mấy bà có thiếu trợ lý không? Loại tốt nghiệp đại học và biết nói tiếng Anh ấy?]

Một cây cải tên là Trẫm: [Xin ảnh nude! Không có ảnh nude là tui không vui! *icon hừ*]

Tiểu công chúa OR tiểu ác ma: [Chủ blog, liêm sỉ của bà đâu rồi? Bệ hạ là để tôn thờ đó! Dám chà đạp! Mị đây cắn chết bà luôn đấy nhá!]

Thợ trang điểm xem Weibo, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Vốn tưởng rằng Tư Hoàng là một cậu nhóc còn chưa chính thức ra mắt, người biết nhất định không nhiều lắm, kết quả càng về sau càng có nhiều bình luận xoay quanh Tư Hoàng, thậm chí fan còn bắt đầu đăng tải các đường link video.

“Bệ hạ? Đây là tên thân mật của fan dành cho Tư Hoàng ư?” Thợ trang điểm không nhịn được cũng mở liên kết, đi chú ý tin tức của Tư Hoàng.

“Quao!” Cô gái thét chói tai cắt ngang xem thợ trang điểm đang xem video đến nhập thần, cô ấy vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy công tử cổ đại từ trong phòng đi ra, cả người cũng ngơ ngác tại chỗ.

Bởi vì bộ phim “Hoàng Đồ” này có lão Thiết làm chỗ dựa vững chắc, nên ê-kíp sản xuất vô cùng hùng hậu, bất kể là đạo cụ hay trang phục đều dùng chất liệu rất tốt. Thiên Cơ công tử A Khung là nhân vật trung tâm của phim, trang phục có cùng đẳng cấp với nam, nữ chính.

Thiếu niên bước ra khỏi cửa, trên người khoác một chiếc trường bào trắng như tuyết, chất vải rủ xuống mềm mại và trơn mượt. Eo thắt bằng một dải lụa xanh đậm mảnh mai, cài đai tinh xảo, bên hông đeo một miếng ngọc màu mực cùng chiếc chuông nhỏ bằng ngọc. Bên ngoài áo còn khoác thêm một lớp áo mỏng bằng sa, tăng thêm vẻ phiêu dật, phong lưu.

Mái tóc đen nhánh được chải gọn ra sau, buộc đơn giản bằng dây bạc, để lộ vầng trán sáng bóng đầy đặn. Sống mũi cao thẳng, đôi mày thanh tú và đôi mắt tuấn tú phối hợp hài hòa như được trời ban. Đôi môi hồng nhạt khẽ nở nụ cười như có như không, đầy vẻ thờ ơ mà thanh thoát, khí chất linh động thanh tú, chẳng giống người phàm, tựa như bậc vương giả sinh ra đã mang cốt cách cao quý.

Lúc này, anh liếc xéo về phía này một cái, không có cố ý cao ngạo, lại làm cho người ta cảm thấy cao không thể với tới, không thể khinh nhờn.

“Bệ hạ ơi!” Thợ trang điểm hoàn hồn lại đây, kích động dùng giọng điệu nhộn nhạo hô to một tiếng.

Ngay cả bản thân Tư Hoàng cũng bị hoảng sợ, bất đắc dĩ nhìn về phía cô ấy: “Dạ?” Cũng không biết cô ấy nghe được tên thân mật này từ đâu.