Lời này không làm Tư Hoàng sợ hãi, ngược lại khiến cô an tâm hơn, điều này chứng thực tất cả những gì cô biết từ kiếp trước đều là sự thật. Thư Lan trong lời nói của lão Thiết là vợ cả của lão, tình cảm của hai người rất sâu đậm, Dư Thư Lan là một nhạc sĩ, quyển sách “Hoàng Đồ” này là quyển duy nhất mà bà viết, chứa đựng tất cả tâm huyết của bà, những nhân vật trong đó được cho là được Dư Thư Lan lấy tư liệu từ ngoài đời thực, nhất là Thiên Cơ công tử, nhân vật này là tâm huyết lớn nhất của bà.
Vốn dĩ quyển sách này không nên xuất hiện, nhưng sức khỏe Dư Thư Lan trong những năm gần đây đang dần yếu đi, lão Thiết muốn hoàn thành tâm nguyện của bà, bày ra tâm huyết này trước mắt bà. Chính vì tầm quan trọng của bộ phim này liên quan đến rất nhiều thứ, nên ngay từ đầu Tư Hoàng mới nhất định phải có được, cũng tin tưởng Tư Trí Hàn không thể ngăn cản mình. Ngược lại, xuất phát từ trái tim của một diễn viên, cô cũng thực sự yêu thích nhân vật Thiên Cơ công tử.
“Nếu đã tới rồi, các cô cậu cứ quay cảnh này đi.” Lão Thiết nói rồi ném kịch bản tới.
Lão không hỏi ý kiến của Tư Hoàng và Quan Li, cho dù xuất phát từ địa vị hay thân phận diễn viên, ông chủ đã lên tiếng thì họ không thể từ chối.
Đạo diễn Liễu lập tức nói: “Nhanh lên, đi thay quần áo, những người khác dựng hiện trường.”
Quyết định của lão Thiết trong mắt người khác là ý muốn nhất thời, đạo diễn Liễu cũng biết, bởi vậy đạo cụ cho cảnh này hắn đã chuẩn bị sẵn từ sớm, nên sẽ sẽ không tạm thời rối loạn trận tuyến. Hắn âm thầm đưa cho Tư Hoàng một ánh nhìn, bảo cô chú ý một chút.
Tuy rằng đã từng chứng kiến diễn xuất của Tư Hoàng, nhưng nghĩ đến Tư Hoàng vẫn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, nếu lỡ căng thẳng trước áp lực từ lão Thiết thì sẽ không hay chút nào.
Tư Hoàng và Quan Li mỗi người được đưa đến phòng hóa trang, Quan Li có hẳn đội ngũ chuyên gia trang điểm riêng, còn Tư Hoàng chỉ có thể mượn người của đoàn làm phim.
Người trang điểm cho cô là một người phụ nữ trẻ tuổi chừng 25-26 tuổi, cầm bông phấn trong tay, vừa mới chuẩn bị bôi phấn cho Tư Hoàng, cô ấy lại do dự, chậc chậc ra tiếng: “Tuổi trẻ tốt thật đấy, chị thấy da em bé cũng chỉ thế thôi! Bình thường em dùng loại mỹ phẩm dưỡng da nào vậy, da em mịn màng nhìn tươi tắn quá, không thể bôi phấn, nếu không sẽ trắng lắm.”