Chương 17: Nam thần bị kiểm tra (1)

Hình tượng chàng trai “sạch sẽ lịch sự” của Tư Hoàng hiển nhiên đã lọt vào mắt Quan Li, hai người đi ra khỏi thang máy, khi đi đến đoàn làm phim còn vừa nói vừa cười suốt một đường, không đến mức quá thân thiết cũng không có vẻ xa lạ, khoảng cách vừa đủ.

Chỉ là sau khi hoàn toàn đi vào đoàn làm phim, hai người đều phát hiện không khí của đoàn làm phim có chút kỳ quái. Sau khi nhìn thấy người lớn tuổi ngồi bên cạnh đạo diễn Liễu, họ lập tức hiểu rõ nguyên nhân, biểu cảm thoải mái trên mặt Quan Li lập tức thu lại, lông mày hơi nhíu lại không hiểu chuyện gì.

Tư Hoàng lại bất động thanh sắc nhướng mày, vẫn thong dong và lịch sự tiến tới.

“Lão Thiết, thằng nhóc này chính là Tư Hoàng.” Đạo diễn Liễu ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người Tư Hoàng đi tới trước mặt mình, rồi nói với người lớn tuổi đang ngồi bên cạnh.

Người lớn tuổi này chính là chỗ dựa vững chắc nhất của “Hoàng Đồ”, đồng thời cũng là nhân vật kỳ cựu trong ngành giải trí, thế lực và sức ảnh hưởng của lão là điều khó có thể tưởng tượng. Tóc lão bạc trắng, trên trán đã có ba nếp nhăn sâu, nhưng làn da vẫn sáng bóng, tinh thần và khí sắc trông rất tốt. Lão mặc một bộ đồ Đường màu xanh đậm rộng rãi, trong tay cầm một cây gậy, sau khi nghe đạo diễn Liễu nói, bèn quay đầu nhìn về phía Tư Hoàng và Quan Li.

Ánh mắt ông lão cũng không sắc bén, nhưng lại lắng đọng một sự thông thái và sâu trầm do năm tháng mang đến, khiến Tư Hoàng chỉ cần tiếp xúc thoáng qua đã bị chạm đến tâm hồn. Cô không hề cứng đờ ngay lập tức như Quan Li, trái lại còn thẳng thắn đối diện với lão Thiết, chính là vì không thẹn với lòng nên không sợ gì cả.

Hai người cùng đi thẳng tới trước mặt lão Thiết và đạo diễn Liễu, Tư Hoàng và Quan Li chào hỏi, thái độ tôn kính và khiêm tốn.

Ánh mắt lão Thiết vẫn không hạ xuống: “Bao nhiêu tuổi?”

Không ai biết người lão hỏi là ai, Tư Hoàng và Quan Li chỉ có thể cùng trả lời.

Quan Li: “24.”

Tư Hoàng: “16.”

Lão Thiết: “Đều là trẻ con.”

Một thoáng lúng túng lướt qua trong mắt của Quan Li, tuy rằng tuổi tác của cô so với lão Thiết quả thật còn trẻ con, có điều bên cạnh còn có Tư Hoàng chưa thành niên thì lại khác.

Tư Hoàng mỉm cười nói: “A Khung chính là trẻ con.”

Lão Thiết nghe vậy, ánh mắt đột nhiên giống như dao nhỏ đâm tới, nhìn chằm chằm Tư Hoàng nói: “A Khung là tâm huyết lớn nhất của Thư Lan, cũng là quà mà tôi tặng cho bà ấy, tôi không cho phép món quà này có tỳ vết.”