Thật ra hôm nay Vũ Hy cũng đã trang điểm chải chuốt bản thân cho đàng hoàng, cũng đặc biệt mặc tây trang vào.
Nhưng mà tây trang cũng không vừa người, chất lượng cùng với kiểu dáng cũng cũ xưa, cũng chỉ có gương mặt tinh anh này của anh là thêm không ít điểm cộng.
Tư Hoàng dựa vào cửa phòng vệ sinh, ước chừng bốn năm phút sau, nghe được tiếng động nên quay đầu nhìn lại.
Trong tầm mắt chính là một chàng trai 21 tuổi, mặc một bộ tây trang màu xanh xám vừa người, cả người đều rất tinh thần phấn chấn, đầu tóc gọn gàng sạch sẽ, khuôn mặt trắng nõn, ánh mắt sắc bén bị một đôi mắt kính gọng bạc che lấp, nhưng khi nhìn thẳng người khác lại khiến người ta cảm thấy áp lực.
Tư Hoàng vừa lòng gật đầu, cười nói: “Rất tốt.”
Vũ Hy lại được cô khen đến hơi có chút ngại ngùng, vừa rồi anh cũng có nhìn kỹ Tư Hàng, sau đó phát hiện ra, người này trang điểm rất tùy ý nhưng lại gãi đúng chỗ ngứa.
Không hề lôi thôi, quý khí phát ra từ trong, hơn nữa một khuôn mặt không hề tỳ vết, khi cười rộ lên khiến cho người khác tim đập không ngừng.
Trong chớp mắt Vũ Hy cũng đã cam chịu lời nói của Tư Hoàng, vừa nhìn người này thì cũng đã biết đây là một cây rụng tiền, trời sinh siêu sao, nên để cho người theo đuổi cuồng nhiệt!
Tư Hoàng: “Đi thôi.”
Vũ Hy: “Ừ.”
Mà vị trí đi của anh cũng bị Tư Hoàng xem ở trong mắt, thầm nghĩ trong lòng, không hổ là người được xưng người đại diện kim bài mặt sắt miệng độc ở kiếp trước.
Cũng giống như Vũ Linh, sau này Vũ Hy cũng khá nổi tiếng ở trong giới giải trí, nổi danh về thủ đoạn cùng với cái miệng của anh ta.
Chỉ cần là nghệ sĩ mà anh mang theo, vậy thì sẽ có sự bảo hộ giống như tường đồng vách sắt vậy, mấy người phóng viên thuộc loại không có danh tiếng mơ tưởng có thể đến gần, càng đừng nói đến nổ pháo bôi đen.
Điều Tư Hoàng muốn chính là phần thực lực này của Vũ Hy, cho dù anh vẫn chưa trưởng thành đến trình độ của 10 năm sau, nhưng chắc chắn trong khoảng thời gian ngắn này anh cũng có thể trưởng thành nhanh chóng, trở thành phụ tá đắc lực của cô, giúp cô rảnh tay đi làm chuyện khác.
Hai người cùng đi vào thang máy, khi cửa gần đóng lại thì bên tai lại nghe được: “Từ từ! Ngăn cửa lại nhanh, từ từ!”
Tư Hoàng nâng mắt lên, nhìn đến một đám người đang hấp tấp chạy đến đây, trong đó có một người chạy trước, vào giây phút cuối cùng ngăn trở cửa thang máy đóng lại.
“Ai da! Không phải đã bảo các người chặn cửa lại rồi sao? Nghe không hiểu tiếng người à?!” Anh ta trừng mắt Tư Hoàng, nhưng vừa nhìn thấy mặt Tư Hoàng thì lại đơ người.
Có một gương mặt như vậy, đừng nói là siêu sao lớn gì đó nha?!
Quan Li được mọi người hô ủng cũng đã đi đến phía sau, nhìn thấy Tư Hoàng thì cũng tạm dừng một giây, sau đó không coi ai ra gì mà đứng ở giữa thanh máy.
Những người khác thì hai mặt nhìn nhau, vây quanh Quan Li giống như ngày thường, như một đám sao vây quanh mặt trăng, ép hai người Tư Hoàng đến trong một góc.
Vũ Hy lặng yên nhìn Tư Hoàng một cái, lại phát hiện ra trên mặt cô không có một chút cảm xúc trái chiều nào.
Trợ lý mồ hôi đầy đầu ấn số tầng trên thang máy, thuận miệng hỏi một câu: “Các người đi lầu mấy?”
Tư Hoàng đưa ánh mắt ý bảo là đi giống nhau.
Lúc này Quan Li mới mở miệng: “Cậu đi đoàn phim Hoàng Đồ?”
Ánh mắt của Tư Hoàng nhìn một vòng gương mặt thanh lệ thoát tục của Quan Li, trong ánh mắt không hề có cảm xúc khác biệt nào, chỉ có thưởng thức một cách đơn thuần, nụ cười nhợt nhạt nói: “Phải.”
Cô cũng không nói nhiều, nhưng sẽ không khiến cho người khác cảm thấy mình là một người nặng nề.
Ngay cả Quan Li, một người quen nhìn thấy tuấn nam, khi nhìn thấy nụ cười đó cũng phải thấy kinh diễm, giới giải trí có rất nhiều mỹ nam, nhưng không có một người nào giống như người trước mắt này…
Sạch sẽ. Không sai, chính là sạch sẽ! Từ đôi mắt đến khí chất đều khiến cho người khác có thiện cảm, là một chàng thanh niên còn ở trường học vẫn chưa bước ra xã hội, nhưng lại không có loại cảm giác không yên ổn nóng nảy của tuổi này.
“Trước kia chưa từng gặp qua cậu, là người mới sao?” Khóe miệng của Quan Li hơi giơ lên.
Mấy người trợ lý đứng xung quanh Quan Li đều trừng lớn đôi mắt.
Hình tượng ra mắt của Quan Li chính là ngọc nữ băng sơn, bản chất của cô cũng là một người rất lạnh nhạt, tính tình cũng không hề tốt.
Rất ít khi nào có thể nhìn thấy cô dùng giọng điệu ôn hòa nói chuyện với một người xa lạ mới gặp mặt lần đầu, càng đừng nói đến tươi cười.
Cho dù giá trị dung mạo của người ta cao chót vót, cũng không thể nào đối xử khác nhau như vậy nha! Trợ lý oán than ở trong lòng.
Trong mắt của Vũ Hy cũng hiện ra sự ngạc nhiên, nhưng cũng ẩn nấp thực nhanh, đánh giá ở trong lòng về Tư Hoàng lại nhiều một cái: Thật là sâu xa khó đoán không giống như là một thiếu niên 16 tuổi.