Cho dù Tư Trí Hàn có điều tra như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào liên tưởng đến trên người của Tư Hoàng, không nói đến trong ấn tượng của ông ta, Tư Hoàng không có lá gan này, cũng không khả năng có sức lực lớn như vậy, bởi vậy cũng không thể nào tra ra hung thủ thật sự.
Mấy ngày nay ông ta cũng không hề thuận lợi, còn Tư Hoàng thì hoàn toàn tương phản.
Cô giao bằng người đại diện cùng với hợp đồng cho Vũ Hy cùng một lúc, khi hai người đã đạt cùng chung nhận thức cùng với ký hợp đồng thành công thì vừa khéo Liễu đạo lại gọi điện thoại đến.
“Tên nhóc kia, lão tổng của Phong Hoa gọi điện thoại đến cho tôi, nói tình huống thân thể của cậu không tốt, không thể diễn xuất là có ý gì?
Còn nói cái gì mà dùng mang vốn vào đoàn để làm bồi thường, còn để cử một diễn viên phù hợp hơn.” Giọng điệu của Liễu đạo rất không tốt, còn kèm theo lửa giận.
Tư Hoàng đưa một ánh mắt cho anh em nhà họ Vũ, sau đó lại chậm rãi nói: “Tôi nhớ rõ người ký hợp đồng chính là riêng cá nhân tôi, phía bên Phong Hoa không thể đại diện cho tôi.”
Liễu đạo vừa nghe đã hiểu, sau khi biết được Tư Hoàng cũng không có ý định từ bỏ nhân vật thì lửa giận cũng đã giảm hơn phân nửa.
“Việc tư của cậu tôi mặc kệ, nhưng mà tôi nói cho cậu biết, bộ phim truyền hình này chính là có Thiết lão tọa trấn ở phía sau lưng, mặc kệ là ai đi phá đám cũng đều không thể gánh nổi hậu quả.”
Vừa nghe những lời này như là đang uy hϊếp Tư Hoàng, nhưng mà Tư Hoàng lại có thể nhận ra được ý tứ ẩn đằng sau lời này.
Đây chính là Liễu đạo nói cho cô biết, không cần lo lắng áp lực phái bên Phong Hoa kia, chỉ cần bản thân cô không từ bỏ vậy thì không có ai có thể ép buộc cô vứt bỏ nhân vật này, càng không có người dám làm gì cô trước khi cô kết thúc quay chụp Hoàng Đồ.
Mà Tư Hoàng cũng đã biết được từ sớm, cho nên cô mới không hề sợ Tư Trí Hàn uy hϊếp.
Nhưng mà cô vẫn rất biết ơn sự quan tâm âm thầm này của Liễu đạo, mỉm cười nói: “Tôi đã biết, cảm ơn đạo diễn.”
“Biết là được rồi! Còn có việc học của cậu như thế nào, tôi mới biết được tin Hoàng Đồ sẽ quay chụp sớm hơn kế hoạch đấy, cậu… Thôi, nói trong điện thoại không rõ, ngày mai cậu rảnh không? Chín giờ sáng mai cậu đến cao ốc Kim Duyệt, chúng ta nói trực tiếp.”
“Tốt.”
Cúp điện thoại, Tư Hoàng nhìn về phía hai người Vũ Hy: “Ngày mai.”
Vũ Hy: “Có thể.”
Vũ Linh: “Mình có thể đi cùng…” Cô còn chưa nói xong đã bị Vũ Hy liếc mắt một cái, nhấp nhấp môi: “Em biết rồi, em sẽ chăm sóc mẹ thật tốt.”
Tư Hoàng hơi ngoài ý muốn mà nhướng mày, hình như theo trong trí nhớ của cô, kiếp trước cha mẹ của hai anh em này đều qua đời, thì ra lúc này mẹ vẫn còn sống sao?
Cô cũng không nghĩ gì nhiều về chuyện này, sau khi mời hai người ăn trưa xong thì mới rời đi.
Tám giờ sáng ngày hôm sau, Tư Hoàng lái xe đến cổng trường đại học Kinh Phất đón Vũ Hy.
Khi Vũ Hy nhìn thấy một chiếc xe hơi màu bạc điệu thấp ngừng lại trước mặt mình còn rất ngạc nhiên, thẳng đến khi cửa sổ hạ xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú kia của Tư Hoàng, cô nói: “Đi lên.”
Mặc dù ngồi trên xe Vũ Hy cũng đã rất cố gắng che dấu, nhưng mà sự yêu thích của chàng trai trẻ tuổi đối với xe là khó có thể che giấu được, ánh mắt bay loạn của anh bị Tư Hoàng phát hiện, cười nói: “Anh thích?”
Vũ Hy: “...”
Tư Hoàng: “Chiếc xe này không đắt, cũng chỉ có mười mấy vạn, lái đại đại thay đi bộ thôi.”
Giọng điệu hơi nâng lên khiến cho tim người ngứa ngáy: “Sau này có cây rụng tiền là tôi đây, bảo đảm anh có thể mua chiếc tốt hơn.”
Vũ Hy lại nói: “Đại thiếu gia Phong Hoa lại lái một chiếc xe chỉ có mười mấy vạn?”
Tư Hoàng liếc xéo anh một cái, tùy ý nói: “Ai nói đây là Phong Hoa, đây chính là tiền mà tôi đầu tư cổ phiếu mua. Đúng rồi, nói cho anh biết trước, nếu thật sự đi theo tôi, vậy thì sau này Phong Hoa chính là địch.”
Lượng tin tức này quá lớn, đánh sâu vào, khiến cho Vũ Hy không thể nào hoàn hồn nổi.
Sau đó lại bắt đầu cảm thấy xấu hổ vì mới vừa rồi chính mình độc miệng, lại hơi tự ti, người ta là vị thành niên là có thể tự mình kiếm tiền mua xe.
Còn mình đâu? Cũng chỉ có thể nỗ lực kiếm tiền đóng học phí, không thêm gánh nặng cho mẹ, nhưng lại không thể giúp gì nhiều!
Nhưng mà, thân là đại thiếu gia của Phong Hoa, sao lại đối địch với giải trí Phong Hoa?
Không lâu sau đó cũng đã đến cao ốc Kim Duyệt, Tư Hoàng lấy một cái túi từ ghế sau ra, đưa cho Vũ Hy: “Đây là quần áo của anh, mua theo size của anh đấy, đi phòng vệ sinh thay đồ trước đi.”
Mà câu tiếp theo lại lấp kín miệng của Vũ Hy: “Đừng từ chối, người đại diện cũng không có đơn giản như là người giao dịch trung gian, tiền bộ quần áo này, đợi đến khi anh chính thức ký kết hợp đồng, có tiền lương rồi sẽ khấu trừ.”