Chương 15.2: Tùy hứng (2)

“Không muốn về.” Tư Hoàng nói, chầm chậm rót một ly nước ra, cũng không hề ngẩng đầu lên mà trả lời.

Thái độ có lệ như vậy khiến cho Tư Trí Hàn muốn phát hỏa, chính là nhìn thấy Tư Hoàng ánh sáng lóa mắt như vậy, lại nhịn xuống ngoài dự đoán, tính kế lập lòe ở trong mắt.

Hình như ông đã xem thường giá trị của đứa nhỏ này.

Tưởng tượng đến ích lợi mà gương mặt cùng với cơ thể này có khả năng mang lại cho mình, Tư Trí Hàn hơi hối hận vì ngày đó đã đánh Tư Hoàng tàn nhẫn như vậy.

“Vết thương sau lưng đã đỡ hơn chưa?” Cũng không đợi Tư Hoàng trả lời, đại khái ông ta cũng biết hậu quả mà chính mình mạnh tay lưu lại, dừng một chút mới nói: “Ta sẽ kêu thư ký đi chuẩn bị thuốc trừ sẹo tốt nhất, tốt nhất là đừng để lại sẹo.”

Tư Hoàng thầm nghĩ, nếu là trước kia, chắc chắn cô sẽ nghĩ đây là Tư Trí Hàn đang quan tâm mình, nhưng bây giờ? Cô khép mắt lại, một ánh sáng lạnh xẹt qua đôi mắt, khi ngẩng đầu thì đã quay trở lại bình thường, nhìn Tư Trí Hàn gật đầu: “Được.”

Hai người lại bắt đầu trầm mặc, Tư Hoàng có thể cầm giữ, nhưng Tư Trí Hàn lại không giữ được, cũng không hề quanh co lòng vòng: “Ta biết được con đã bắt được nhân vật ở trong phim truyền hình của Liễu đạo, đưa nó cho Tư Hoa đi.

Vốn dĩ con cũng không phải là diễn viên chuyên nghiệp, đánh bậy đánh bạ trúng, nếu như không diễn tốt thì cũng không phải là vấn đề của một mình con…”

Khó được lúc Tư Trí Hàn biết giải thích, nhưng lại bị Tư Hoàng chủ động ngắt lời: “Không.”

“Cái gì?”

“Nhân vật mà tôi bắt được, cho dù có vứt bỏ cũng sẽ không đi bố thí cho Tư Hoa”

“Mày nói cái gì!?” Tư Trí Hàn vỗ bàn đứng dậy.

Tư Hoàng chậm rãi nói: “Tiếng người.”

Tư Trí Hàn nâng tay lên, nhưng lại dừng lại giữa chừng, nhìn chằm chằm khuôn mặt đạm nhiên không hề sợ hãi của Tư Hoàng một cách lạnh lùng: “Được, nếu như mày muốn nhân vật này, vậy thì hãy giao chuyện ký hợp đồng lại cho Phong Hoa đi.”

Tư Hoàng lắc đầu: “Tôi không có ý định ký hợp đồng với Phong Hoa, đây chính là sự nghiệp của tôi.”

“Mày biết mày đang nói cái gì sao?” Tư Trí Hàn khó thở, nhưng lại càng bình tĩnh hơn: “Lấy thân phận của mày, cho dù làm cái gì cũng không thể nào thoát khỏi Tư gia cùng với Phong Hoa!”

“Ông muốn làm gì thì có thể làm đó.” Tư Hoàng nói như là không hiểu được ông ta đang uy hϊếp cô: “Tôi cũng sẽ làm những gì tôi muốn làm.”

Tư Trí Hàn cơ hồ là phải hoài nghi xem người trước mặt ông đây có phải là đã bị đánh tráo hay không, ông nghĩ rồi lại nghĩ, đột nhiên xoay người.

“Tao là người giám hộ của mày, không có sự đồng ý của tao, mày muốn làm cái gì cũng không được!”

Một thằng nhóc còn chưa trưởng thành, cho dù có giả thần giả quỷ cũng đừng có mơ tưởng làm ra chuyện gì sóng gió ở trong lòng bàn tay ông.

Tư Trí Hàn đóng cửa thật mạnh, Tư Hoàng cũng không hề có một chút biểu hiện lo lắng hãi hùng gì.

Ánh sáng trầm tư lập lòe trong mắt cô, đột nhiên cô bưng ly nước lên uống cạn một hơi, sau đó bước nhanh về phía cửa, đuổi theo.

*

Biệt thự đơn lẻ mà Tư Hoàng đang ở là một nơi an tĩnh của Cảnh Lan Thế Gia, khó có thể nhìn thấy những người khác.

Mà xe của Tư Hàn Trí ngừng ở gara tạm thời, cũng cách nơi này khá xa.

Ông ta đi không nhanh, càng không chú ý đến thân hình của Tư Hoàng đang lặng lẽ đuổi theo ở phía sau.

Ngay một chỗ rẽ, bước chân không tiếng động của Tư Hoàng bỗng nhiên trở nên nhanh hơn, giống như một tia chớp lẻn đến phía sau Tư Trí Hàn, trùm túi mua hàng thuận tay lấy từ cửa hàng tiện lợi lên đầu của Tư Trí Hàn.

“Ngô ngô! Ai?”

Tư Hoàng nhanh chóng cột gút lại ngay cổ của ông ta, lôi kéo cổ áo tây trang, kéo người vào trong rừng cây xanh hóa ở bên cạnh.

Mà phạm vi tầm mắt của Tư Trí Hàn thì toàn là đen tối, ông ta không ngừng kinh giận mà phát hiện ra, tên đánh lén ông ta có sức lực lớn đến đáng sợ, ông ta giãy giụa không có tác dụng gì hết.

Về Tư Hoàng, sau khi vứt người xuống đất xong thì bắt đầu cầm một cây gậy sắt đen lên, trên mặt cô không hề có một chút biểu cảm nào hết, có cũng chỉ là một đôi mắt đen bóng bức người.

“Khụ, rốt cuộc cậu là ai! Mục đích là gì!”

“... Là ai khiến cậu làm như vậy? Cho cậu bao nhiêu tiền? Ngô!”

“Sao cậu lại biết tôi ở chỗ này? Có phai cậu đã mai phục từ trước không? Aaaa!”

Mặc kệ Tư Trí Hàn có nói cái gì thì Tư Hoàng cũng không rên tiếng nào, mội gậy đều đánh nặng vô cùng nhưng cũng không đến mức chết người.

Mãi đến khi Tư Trí Hàn không còn sức lực nói chuyện nữa, chỉ có thể cắn răng rêи ɾỉ thì Tư Hoàng mới phất phất tóc rơi xuống trán, sung sướиɠ quay người đi.

[... Bệ hạ.] Giọng nói cẩn thận của Ngũ Bảo vang lên.

“Hửm?” Âm điệu nâng lên làm cho Ngũ Bảo nhẹ nhàng: [Tại sao lại không gϊếŧ chết ông ta luôn?]

Tư Hoàng cười nói: “Tại sao lại phải gϊếŧ ông ta, bây giờ ông ta mà chết thì sẽ rất phiền toái, còn làm cho Tư Hoa nhặt của hời nữa. Huống chi, nếu cứ chết như vậy, đối với ông ta mà nói, không phải là quá hạnh phúc sao.”

Ngũ Bảo: [Tôi còn tưởng rằng… ] Một khi mà mặt Tư Hoàng không có chút biểu cảm nào, lộ ra loại ánh mắt này thì nó đều hơi sợ.

“Tưởng cái gì?” Nụ cười hiện tại của Tư Hoàng là một chàng thiếu niên chưa trải qua thế sự: “Tôi chỉ là có chút bực bội khi ở cùng với ông ta nên mới muốn xả giận một chút thôi.”

Ngũ Bảo: [...] Bệ hạ, cậu tùy hứng!