Chương 15.1: Tùy hứng (1)

Tư Hoàng đưa Vũ Linh trở lại trường học, lúc gần đến nơi, rốt cuộc Vũ Linh cũng nhịn không được mà hỏi: “Tư Hoàng, tại sao cậu lại nghĩ đến chuyện muốn cho anh của mình làm cái đó? Mặc dù anh ấy học luật, nhưng cũng không hề quan tâm đến chuyện trong giới giải trí.”

Tư Hoàng nhìn về phía cô, nhìn hai giây mới cười nói: “Học cái gì cũng không có nghĩa là sẽ thích hợp cái đó, hơi thay đổi một chút, nói không chừng sẽ có được điều bất ngờ không tưởng.”

Lời này của cô khiến cho Vũ Linh cảm thấy hơi sâu xa, nhưng không đợi cô hỏi hết thì Tư Hoàng lại đột nhiên nói: “Tài xế, làm ơn dừng xe ở ven đường đi.”

“Nếu như ở trong trường mà có người hỏi đến chuyện của tôi vậy thì cậu cứ nói đại đại đi, tìm chuyện gì đó lừa gạt qua là được.” Xuống xe, Tư Hoàng dặn dò Vũ Linh.

Vũ Linh cảm giác được gì đó, gật đầu lia lịa.

Nơi này cũng chỉ cách Hoa Tinh Nghệ Giáo khoảng một trăm mét, Tư Hoàng đã nhìn thấy có vài người bồi hồi trước cổng trường.

Nếu như cô nhớ không lầm, thì đó là mấy người vệ sĩ của Tư gia.

Xem ra là Tư Trí Hàn muốn cô về nhà thật, chỉ là bây giờ cô còn chưa muốn về.

Không về không phải là vì sợ hãi, mà là ngại quá phiền, cũng không muốn thấy mặt của một nhà Tư Trí Hàn kia, để tránh lại có tình huống cô không nhịn xuống khiến cho người khác đổ máu.

Đi trên đường, ở trong lòng Tư Hoàng nghĩ mình cũng nên có một chiếc xe, bằng không về vấn đề lịch trình này kia cũng sẽ rất phiền toái.

[ Bệ hạ! Bây giờ cô muốn làm gì?] Ngũ Bảo chợt nói.

Tư Hoàng lắc đầu, ngẫm lại: “Đi làm hợp đồng cho Vũ Hy xong cũng không còn chuyện khác nữa.”

Ngũ Bảo hận không thể rèn sắt thành thép, hướng dẫn: [Sao lại không có việc gì nha! Vàng lấp lánh đó! Thời tiết tốt như vậy, đương nhiên là phải đi kiếm vàng lấp lánh rồi!]

Tư Hoàng tưởng tượng ra Ngũ Bảo là một con hamster đang lăn lộn làm nũng, giương miệng lên cười không trả lời lại nó.

Về đến nhà, Tư Hoàng bắt đầu gõ hợp đồng, cô còn có tâm trạng tìm cách nào lặng lẽ làm ra một tấm bằng chứng nhận người đại diện cho Vũ Hy.

Kiếp trước cô cũng ở Phong Hoa lâu như vậy, mặc dù bị không chế, nhưng mà cô vẫn biết được kha khá mối quan hệ của Phong Hoa, chỉ là một tấm bằng chứng nhận người đại diện mà thôi, với thân phận ‘đại thiếu gia Phong Hoa’ trước mắt này của cô, muốn lấy được cũng không khó.

Chờ đến khi cô làm xong mọi chuyện thì Triệu Lị Mân cũng đã làm xong cơm trưa, đáng tiếc lại có một vị khách không mời mà đến, quấy rầy thời gian hưởng thụ cơm trưa của cô.

Lần đầu tiên Triệu Lị Mân nhìn đến Tư Trí Hàn có biểu cảm âm trầm, chuẩn bị đi pha trà thì bị một câu của Tư Hoàng ngăn lại: “Cô Triệu, cô đi về trước đi, chiều nay cũng không cần đến.”

“Tốt.” Triệu Lị Mân dọn dẹp xong thì tay chân nhẹ nhàng rời đi.

Trong phòng khách cũng chỉ còn lại Tư Hoàng cùng với Tư Trí Hàng.

Hôm nay xem như là lần gặp mặt Tư Trí Hàn đầu tiên từ lúc Tư Hoàng trở về.

Năm nay Tư Trí Hàn đã 40, nhưng vừa nhìn cứ như là mới 30 vậy, một khuôn mặt ưu nhã tuấn tú, năm tháng cũng không hề ăn mòn mị lực của ông ta.

Ngồi ở vị trí cao nhiều năm, Tư Trí Hàn có một loại khí chất thành thục mà người trẻ tuổi không thể nào có được, đó là một loại mị lực thuộc về nam sĩ thành công.

Tư Hoàng cũng không thể nào chối bỏ được, gương mặt như được trời ưu ái này của cô, mặc dù phần lớn là được di truyền từ phía bên Lý Ly Tư, nhưng cũng có một chút bóng dáng của Tư Trí Hàn.

Ngay lúc Tư Hoàng trầm ngâm thì Tư Trí Hàn cũng đang đánh giá người con trai đã không gặp mặt một khoảng thời gian này của ông.

Ký ức cuối cùng về Tư Hoàng còn dừng lại ở hình ảnh bị ông quất đánh đến run rẩy không ngừng, như sắp chết ngất đi vậy, điều này khiến ông hơi hoảng hốt, người thanh niên ưu nhã đang ngồi trước mặt này, có phải là con trai của mình thật hay không.

Đương nhiên, sự hoảng hốt này cũng chỉ là chợt xuất hiện rồi biến mất, chỉ bằng gương mặt giống như đúc Lý Ly Tư này của Tư Hoàng cũng có thể khiến cho Tư Trí Hàn biết, đây là con trai ruột của ông... Không đúng! Là con gái!

Tư Trí Hàn nhăn mày lại, ông thế nhưng lại bị mê hoặc bởi biểu tượng của Tư Hoàng?

“Tại sao lại không quay về?” Tâm trạng không tốt thì đương nhiên giọng điệu cũng không thể tốt được bao nhiêu..

Tư Hoàng thu hết biểu hiện của ông ta vào đáy mắt, cô đặc biệt chú ý đến sự chán ghét của Tư Trí Hàn khi thỉnh thoảng liếc nhìn chung quanh, giống như là nhìn thấy đồ vật gì rất chán ghét.

Cô cười, Tư Trí Hàn chắc chắn là sẽ chán ghét nơi này, bưởi vì nơi này thuộc về Lý Ly Tư, đi vào nơi này sẽ khiến ông ta nhớ lại bản thân mình đã từng ghê tởm dối trá như thế nào, lợi dụng tình cảm của một người con gái, lừa gạt đến những thứ mà hiện tại ông ta có được.