Chương 14.2: Nam thần đào người

“Aaaaaaa! Bệ hạ aaaaaa!”

Lớp B khoa hội họa vừa mới tan học, Vũ Linh ngồi ở vị trí cuối lớp, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bần thần nhớ lại chuyện tối hôm qua, bỗng nhiên lại nghe được tiếng ồn ầm ĩ ở bên ngoài, tim cô đập mạnh đến như rớt mất một nhịp.

Danh xưng "bệ hạ" này, gần đây cô nghe thấy rất nhiều, toàn bộ đều xuất phát từ phía bên diễn đàn của trường.

Đặc biệt là những học sinh nữ bên ngoài đều đang thét chói tai, khiến cho cô chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì đã nhịn không được mà đứng lên, nhìn về phía cửa phòng học.

Mà Tư Hoàng lúc này thì đang duỗi tay đỡ một nữ sinh thiếu chút nữa bị té ngã.

“Không có việc gì đúng không?” Sau đó ngẩng đầu lên nhìn chung quanh, ánh mắt trong sáng ôn nhu, giống như đang có một dòng suối thanh mát chảy ở bên trong.

“Mọi người nhiệt tình như vậy mình rất vui mừng, nhưng nếu như vậy lại làm người khác bị thương, vậy thì chính là tội lỗi của mình rồi.”

Giọng nói từ tính trong sáng ấy có chút buồn rầu, như mà giọng điệu này nào giống như là trách cứ? Ngược lại chỉ khiến người khác cảm thấy được bao dung cùng với nuông chiều!

Mà các nữ sinh vừa mới rồi như sói như hổ lại biến thành cừu con thẹn thùng, nhưng mà ánh mắt lại càng hưng phấn nóng bỏng hơn.

Thậm chí còn có người lấy tay che lại miệng của mình, nhìn về phía Tư Hoàng mà chớp mắt lia lịa, giống như là đang im lặng mà nói cho cô biết: Nam thần! Em ngoan lắm! Em ngoan như vậy, vậy thì có phải là anh nên khen thưởng cho em không nha!?

Tư Hoàng cười một cái.

“Aaaaaaaaaaaaa...” Mà lúc này đại khái trong lòng của các nữ sinh lại đang nai con chạy loạn.

Bệ hạ, sao anh lại có thể dùng một đôi mắt đầy bất đắc dĩ lại nuông chiều ấy nhìn người khác nha, sao anh lại có thể cười đến dụ dỗ người như vậy nha!

Muốn xỉu! Nhưng mà xỉu rồi bệ hạ sẽ tiếp em sao?!

“Vũ Linh.” Sau khi trấn an nữ sinh xong, Tư Hoàng nghiêng đầu nhìn vị thiếu nữ đã chạy đến cửa phòng học, hơi mỉm cười nói: “Tôi có chút việc tìm cậu, có có thời gian nói chuyện riêng với mình một chút sao?”

Mà mấy cụm từ "tìm cậu" "nói chuyện riêng" này lại va chạm lung tung mạnh bạo ở trong đầu của các nữ sinh.

Ngay khi Tư Hoàng vừa dứt lời, Vũ Linh ngay lập tức cảm nhận được ác ý ở chung quanh, nhưng mà cô vẫn không nhịn được sự nhảy nhót ở trong bụng, chống ánh mắt của mọi người, nhìn Tư Hoàng gật đầu: “Được, được, có thể!”

*

Hai người đi ra khỏi cổng trường Hoa Tinh Nghệ Giáo.

Tư Hoàng nhìn về phía nữ sinh đang cúi đầu ở bên cạnh, chủ động tìm đề tài nói: “Có phải là cậu có một người anh trai tên Vũ Hy không?”

“Hả?” Vũ Linh nghi hoặc ngẩng đầu: “Đúng vậy.”

Phản ứng lại đây: “Bệ hạ…. Khụ, không phải. Tư Hoàng, cậu có việc gì tìm anh trai của mình sao? Cậu quen anh mình?”

Tư Hoàng mỉm cười: “Tôi quen anh ấy, nhưng chưa chắc là anh ấy biết tôi.”

Vũ Linh nhìn nụ cười khiến cho cô phải lóa mắt ấy, ở trong lòng im lặng nói: Hẳn là những lời này phải nói ngược lại mới đúng đi!

Sau đó cô lại nghe được giọng nói nhẹ nhàng Tư Hoàng: “Tôi muốn nhờ Vũ Hy giúp tôi một việc, nói không chừng còn phải thông qua cậu trò chuyện giúp tôi nữa.”

Vũ Linh lại bị cô ảnh hưởng một lần nữa, cũng nói nhẹ nhàng: “Nếu như không phải là chuyện xấu, vậy thì mình chắc chắn sẽ giúp cậu!”

Nhưng lại hơi mất mát.

*

Vũ Hy không học ở Hoa Tinh Nghệ Giáo mà là học ở một tòa học phủ nổi tiếng khác của thành phố H, đại học Kinh Phất.

Dưới sự lôi kéo của Vũ Linh, ba người gặp nhau tại thư viện của đại học Kinh Phất.

Vị trí được chọn là một góc vắng vẻ, không có mặt những người khác.

Tư Hoàng cùng với Vũ Hy ngồi đối diện nhau, rõ ràng là hai người đang đánh giá lẫn nhau.

Theo Tư Hoàng, Vũ Hy cũng không hề khác gì so với kiếp trước, một gương mặt là tinh anh của xã hội, dáng người hơi gầy, cùng với ánh mắt sắc bén, tất cả đều nói lên tính cách cũ kỹ sắc bén của anh.

“Lợi dụng em gái của tôi tìm đến tôi có mục đích gì?” Vũ Hy vừa mở miệng ra giống như là một thanh đao thọc thẳng lại đây.

“Anh!” Biểu cảm của Vũ Linh thay đổi, cô nhớ đến cô còn chưa nói chuyện tối hôm qua cho Vũ Hy nghe, nếu không thì anh trai chắc chắn sẽ không có không khách sáo đến như vậy.

Cô muốn giải thích thì lại bị Tư Hoàng vươn tay ngăn lại.

Trên thực tế thì Tư Hoàng cũng không hề tức giận bởi thái đội không khách sáo đó của Vũ Hy, ngược lại cô lại càng thưởng thức hắn hơn.

Kiếp trước Tư Hoàng cùng với Vũ Hy cũng không thân nhau lắm, cô lại biết được tính cách cùng với quá khứ của anh, người này miệng độc tâm lại tàn nhẫn, nhưng lại vô cùng coi trọng tình cảm đặc biệt là đối với người em gái duy nhất của mình.

Mà bây giờ không khách sáo, cũng là một cách thể hiện sự bảo vệ với coi trọng đối với em gái.

“Tôi muốn mời anh làm người đại diện của tôi.” Nụ cười cùng với giọng nói của Tư Hoàng tràn đầy sự nghiêm túc và chân thành.

Vũ Hy không hề nhìn thấy một chút dấu vết vui đùa nào trên mặt cô, vậy nên cũng nuốt câu nói "Cậu đang nói giỡn sao?" vào trong, trầm mặc một giây, lại uyển chuyển mà từ chối.

“Tôi cũng chỉ là một sinh viên năm 3 thôi, không bằng cấp làm người đại diện, cũng chưa từng làm cái này.”

“Anh đã trưởng thành, lấy tài năng của anh, muốn thi được bằng cấp này thì vấn đề cũng chỉ là thời gian.”

Trong mắt của Vũ Hy hiện lên một tia cảnh giác cùng với nghi ngờ: “Hình như cậu rất hiểu biết tôi, tôi nghe lời này của cậu, cứ cảm thấy cậu so với tôi càng tin tưởng bản thân tôi.”

Mà sự trào phúng ở trong lời nói, ngay cả Vũ Linh cũng có thể cảm giác được thì làm sao mà Tư Hoàng có thể không nghe ra được.

Đối với nhân tài thật sự có tài năng cùng với nhân phẩm, từ trước đến nay Tư Hoàng đều luôn tôn trọng, chẳng những không tranh luận với anh, còn tiếp tục nói.

“Không sai, tôi rất có sự tin tưởng đối với anh, hơn nữa vô cùng chân thành hy vọng anh có thể giúp tôi. Tương tự, tôi cũng rất tin tưởng vào chính bản thân mình, giống như là có thể mang đến lợi ích cho anh.”

Vũ Hy bị bộ dáng nghiêm tú của cô làm cho ngây ngẩn, giọng nói của Tư Hoàng lại vang lên: “Chỉ cần anh đồng ý, tôi có thể làm ra một tấm bằng chứng nhận người đại diện cho anh trước, về vấn đề tiền lương chúng ta có thể thương lượng.

Đúng rồi, phim truyền hình Hoàng Đồ sắp quay phim của Liễu đạo đã định ra một vai diễn cho tôi, cũng có nghĩa là, chỉ cần bây giờ anh đồng ý, vậy thì không lâu sau đó anh sẽ có được một khoản thù lao kha khá đấy.”

Vũ Hy: “...”

Tư Hoàng: “Mà trong khoản thời gian này anh có thể đi đến phim trường chung với tôi, tự tay quan sát giá trị của tôi.

Nếu không hài lòng thì có thể giải ước ngay lập tức. Nhưng nếu như sau khi quan sát mà anh vẫn còn lựa chọn tiếp tục, vậy thì tôi cũng sẽ không cho anh có cơ hội rời đi.”

Vũ Hy: “...”

Tư Hoàng mỉm cười: “Chuyện này đối với anh cũng không hề có bất kỳ một chỗ bất lợi nào, tại sao anh lại không đồng ý?”

Vũ Hy hít sâu một hơi, sau đó nhìn lại Tư Hoàng một cách nghiêm túc: “Cậu nói không sai, vì vậy tôi đồng ý. Chỉ là có một chuyện tôi muốn cậu giải thích giúp tôi, rốt cuộc mục đích của cậu là cái gì?”

Đưa ra điều kiện ưu việt không hợp với lẽ thường như vậy, mặc kệ tài nguyên vô cùng tốt của Phong Hoa cũng không cần, ngược lại lại đi tìm một người sinh viên khoa luật như anh?

Tư Hoàng vươn tay ra: “Đương nhiên là tài năng chỉ anh mới có.”

Vũ Hy cũng không tin tưởng lời này, chính là trừ bỏ lý do này, anh cũng không hề nghĩ ra được bản thân mình còn có cái gì có thể khiến cho Tư Hoàng để ý.

Một mồi lửa theo ánh mắt của Tư Hoàng dừng lại trong lòng của anh, làm cho toàn bộ linh hồn cùng với thể xác của anh đều ấm lên, đứng lên bắt tay Tư Hoàng: “Cảm ơn đã khen.”

Lần đầu tiên trong cuộc đời này được người khác khẳng định!

Vũ Hy trẻ tuổi cũng không thể nhịn xuống nỗi lòng đang trào dâng cuồn cuộn.

Sau khi hẹn xong thời gian lần sau gặp mặt, chờ đến khi Tư Hoàng cùng với Vũ Linh rời đi, Vũ Hy mới nghi hoặc mà cúi đầu nhìn tay của mình.

Lớn lên đẹp thì không nói rồi, sao ngay cả làn da cũng non mịn như vậy?

—-----------------

Dịch: Thiên Hà