“Chị Nam, chúng ta không livestream chặt sầu riêng nữa sao?”
Trương Tiểu Linh biết được Lâm Nam thế mà lại đến quầy thịt heo của bác cả mình, lo sợ bản thân sẽ mất đi tiền hoa hồng livestream, liền khẩn trương chạy tới hỏi Lâm Nam.
“Có lẽ có thể livestream chặt xương heo? Làm "Tây Thi thịt heo" cũng hay đó.” Lâm Nam nháy mắt, không hề chậm trễ động tác chặt xương heo. ID trong livestream của cô là "Sầu riêng Đại Vương", thực tế nhiều người gọi cô là "Tây Thi Sầu riêng". Dù sao thời nay biết trang điểm, biết dùng Photoshop, biết dùng filter và dám khoe ngực là có thể trở thành idol mạng.
Trang điểm cô biết, filter cũng sử dụng thành thạo, thêm vào đó thường xuyên mặc áo hai dây, Lâm Nam đi theo con đường mỹ nữ bạo lực, tự tạo cho mình một lối đi riêng, đã thực sự thu hút được một lượng fan hâm mộ thích xem cô chặt sầu riêng.
Cửa hàng trái cây của Lâm Nam không lớn không nhỏ, mỗi tháng sau khi trừ tiền lương nhân viên thì lợi nhuận chỉ đủ cho một gia đình bình thường sinh hoạt trong một tháng, thậm chí còn không bằng tiền hoa hồng từ livestream của Lâm Nam. Đây cũng là lý do tại sao Trương Tiểu Linh lo lắng Lâm Nam không làm nữa, vì dù sao cũng liên quan đến vài ngàn tiền hoa hồng.
“Ơ... chặt xương heo?” Trương Tiểu Linh có chút lo lắng việc livestream này sẽ không có phản ứng tốt, vì không nhiều người thích cảnh máu me như vậy, dù những miếng thịt heo này đã được làm sạch hoàn toàn.
“Đùa thôi mà, chị chỉ đến giúp một chút vào buổi sáng, chiều 2 giờ tiếp tục livestream chặt sầu riêng.”
Lâm Nam tiếp tục chặt xương heo, bởi vì Lâm Nam chặt rất đều tay, nên có rất nhiều người dân xung quanh thích ghé quầy này mua.
Thực tế Lâm Nam rất thiếu tiền, cô cần tiền để mua rất nhiều vật tư. Chỉ là cô càng thiếu kỹ năng bảo vệ mạng sống, nên cô mới gấp rút rèn luyện bản thân như vậy.
“Bác cả, sao bác có thể như vậy!” Trương Tiểu Linh vẫn có chút lo lắng Lâm Nam buổi sáng đến quầy thịt heo lãng phí thời gian sẽ ảnh hưởng đến việc livestream của cửa hàng trái cây, lập tức dậm chân trách cứ bác cả của mình.
“Tiểu Nam đối với cháu tốt như vậy, cháu còn không mau về trông cửa hàng đi.” Trương sư phụ cười ha hả, đuổi cháu gái Trương Tiểu Linh về cửa hàng trái cây.
“Biết rồi!” Trương Tiểu Linh bĩu môi.
Lâm Nam thực sự không ở chợ lâu. Các loại xương sườn, xương sống rất dễ bán, cơ bản là sáng sớm đã bán hết. Cả buổi sáng Lâm Nam chỉ chặt chặt chặt, liên tục chặt một giờ thì không còn gì để làm.
“Chú, cháu đi đây.” Lâm Nam rửa sạch tay rồi rời đi. Dù sao cô cũng không nhận tiền công, Trương sư phụ muốn mắng cô cũng không có lý do, lại càng không có lý do giữ cô lại, ông chỉ sợ vừa mở miệng thì Lâm Nam sẽ đòi tiền công. Vì vậy Trương sư phụ chỉ có thể tiếc nuối nhìn lao động miễn phí rời đi, may mắn là cháu gái ông hiện đang làm việc ở cửa hàng trái cây của Lâm Nam, còn có thể hưởng chút lợi. Thường ngày đến mua trái cây ở cửa hàng của Lâm Nam có thể được giảm giá hoặc tặng thêm gì đó.
Trên đường đến cửa hàng trái cây, Lâm Nam trước tiên ghé qua bưu điện Tiểu Mật Phong nhận bưu kiện, hôm qua không kịp nhận, bưu kiện của cô gần như chất đầy bưu cục Tiểu Mật Phong rồi.
Buổi sáng phải chăm sóc cây cối, buổi chiều phải đến cửa hàng trái cây livestream, buổi tối còn phải học với huấn luyện viên Triệu, chỉ có mua sắm trực tuyến mới có thể giúp Lâm Nam thu thập một số vật tư linh tinh không tiện thu thập.
Giờ còn thêm việc đến quầy thịt heo chặt xương, thời gian lại càng không đủ dùng.
Thực ra Lâm Nam có thể trốn trong nhà tự mình lặng lẽ chặt củi rèn luyện kỹ năng, nhưng Lâm Nam vô cùng lưu luyến sự yên bình tạm thời này, hoàn toàn không muốn sớm trải qua cuộc sống cô đơn khổ sở chỉ có một mình.
Mang theo những bưu kiện nặng hàng chục cân đến cửa hàng trái cây, Lâm Nam khóa chúng trong phòng trước rồi mới ra ngoài.
“Chị Nam, chị lại mua gì vậy? Nhiều bưu kiện thế.” Trương Tiểu Linh rất tò mò.
“Không có gì, chỉ là đất trồng cây mọng nước, chuẩn bị trồng ít cây mọng nước trên tầng thượng.” Lâm Nam không định để Trương Tiểu Linh biết quá nhiều. Xét cho cùng, lòng người khó đoán, ai có thể đảm bảo rằng sau khi mạt thế bùng nổ, họ vẫn có thể giữ được lòng tốt ban đầu? Hơn nữa, hoài bích kì tội*, phụ nữ sống một mình lại có vật tư như cô chính là đối tượng tốt nhất để gϊếŧ người cướp của trong mạt thế. Dù sao Lâm Nam đã thấy quá nhiều rồi, trong khả năng có thể giúp được thì giúp, còn để bản thân rơi vào hiểm nguy thì cô sống uổng một đời rồi.
*Hoài bích kỳ tội: Thành ngữ: Thất Phu Vô Tội, Hoài Bích Kỳ Tội (Lão thất phu vốn không có tội, nhưng vì lão sở hữu thứ ngọc quý mà thân phận của lão không xứng đề có được, khiến người ta thèm thuồng để ý, ấy chính là cái tội.)
“Ồ, cây mọng nước à. Em cũng từng trồng, khó trồng lắm, cứ đến mùa hè là bị thối đen.” Trương Tiểu Linh cũng không thấy lạ với những gói hàng lớn nhỏ đó nữa, bởi vì cây mọng nước mua online đều đóng thùng rất to, bên trong toàn là giấy và bông độn.
“Chị sẽ trang điểm trước, hôm nay chỉ livestream 2 giờ thôi, kiểm soát nhịp độ một chút.”
Lâm Nam thành thạo rửa sạch mặt rồi bắt đầu trang điểm.
Sau khi trang điểm và thêm filter, Lâm Nam có khả năng khiến bản thân trông khác xa với đời thực, vì vậy cô không sợ nổi tiếng trên mạng.
Đối với thứ như tiền bạc, sau khi mạt thế đến cũng chỉ là đống giấy lộn, cho nên Lâm Nam cũng không để ý lắm đến việc Trương Tiểu Linh lúc này đang có chút ghen tị với mình. Nói không chừng sau khi mạt thế bùng nổ, đến lượt Trương Tiểu Linh mát mày mát mặt trước mặt cô đấy, bởi vì gia đình Trương Tiểu Linh làm ruộng, có lương thực dự trữ thì không sợ mạt thế.
“Chị Nam, chị đẹp quá, chị cũng dạy em trang điểm đi.”
“Muốn học thì tự mình thử xem, ở kia có bộ đồ trang điểm, chị mua dư đấy.” Lâm Nam biết rõ tâm tư của các cô gái trẻ, cũng không để ý lắm đến những điều này.
“Cảm ơn chị Nam!” Trương Tiểu Linh vui mừng nhảy cẫng lên.
“Được rồi, bắt đầu thôi.”
“Vì có bài học hôm qua, hôm nay Lâm Nam dù thế nào cũng phải kiểm soát tốt nhịp độ buổi livestream. Mặc dù vậy, vì thứ hạng của Lâm Nam đã tăng lên, sau 2 giờ livestream vẫn phải chặt gần 20 quả sầu riêng.”
Nhưng dù sao thì ít nhất hôm nay cô cũng không bị trễ hẹn với huấn luyện viên Triệu.