Chương 8: Tơ ngầm

Khi xe ngựa dừng, nàng ta bước ra, dáng vẻ uyển chuyển, hành lễ cung kính, giọng nói dịu dàng như gió xuân:

“Tạ công tử, danh văn tài sớm đã vang khắp kinh thành, nay được diện kiến, quả thật không uổng.”

Tạ Ngôn hơi cúi mình đáp lễ, nụ cười nhàn nhạt, giọng ôn hòa mà xa cách:

“Chu tiểu thư nói quá lời.”

Lời còn chưa dứt, Phó Trường Vũ đã sải bước tiến lên, thân hình cao lớn che khuất ánh đèn l*иg phía sau, tựa tường đồng vách sắt, chắn hẳn lối. Ánh mắt hắn quét qua Chu Nguyệt Dao, mày kiếm khẽ chau, thanh âm trầm mà lạnh nhạt:

“Đêm đã khuya, Tạ công tử cần nghỉ ngơi. Chu tiểu thư, xin dừng bước.”

Lời lẽ khách sáo, song giọng điệu lại dửng dưng, chẳng mang một tia ôn nhu.

Chu Nguyệt Dao thoáng biến sắc, nụ cười đoan trang run rẩy trong gió đêm, đẹp đẽ mà cứng ngắc. Nàng ta chỉ đành lùi lại nửa bước, dẫu trong lòng dậy sóng, ngoài mặt vẫn giữ lễ nghi, nhưng trong lòng sôi sục một tia phẫn hận.

Tạ Ngôn nghiêng mắt nhìn sang, thấy thần sắc lạnh nhạt không chút lưu tình của Phó Trường Vũ, đáy lòng khẽ rung. Một mảnh ấm áp tựa ngọn đèn dầu nhỏ bé, len lỏi xua tan giá lạnh.

Phó Trường Vũ thu ánh nhìn, cúi đầu ghé sát, giọng hạ thấp, chỉ đủ để một mình Tạ Ngôn nghe thấy:

“Đi thôi.”

Hai người sóng vai rời đi. Áo choàng đen tung bay trong gió, bóng dáng một cao lớn uy nghi, một thanh nhã tựa ngọc, dần khuất dưới hàng đèn l*иg lay động.

Chu Nguyệt Dao đứng lại nơi đó, dung nhan kiều diễm như mai trong gió, song khóe mắt thoáng run, nỗi ngại ngùng chẳng thể che giấu dưới ánh nhìn của trăm quan.

Vì sao? Vì sao hắn lại nhìn kẻ kia với ánh mắt nhu hòa, mà trước ta lại lạnh nhạt tựa băng? Một văn nhân yếu nhược, có gì hơn được Chu Nguyệt Dao này?

Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng ta thoáng sắc lại, ẩn trong vẻ nhu hòa thường nhật một tia nhọn bén, lòng trùng xuống:

"Tạ Ngôn sao?"

"Rốt cuộc các ngươi có quan hệ gì?"

Từ sau thọ yến, lời đồn càng lúc càng lan khắp kinh thành. Nào là Phó tướng quân sánh đôi Chu tiểu thư, nào là hôn ước đã định chẳng thể đổi thay.

Chu Nguyệt Dao nghe vậy, trong lòng nóng lạnh đan xen. Nàng nhớ rõ buổi tối ấy, ánh mắt Phó Trường Vũ chưa từng dừng trên mình, mà chỉ lặng lẽ rơi vào công tử áo xanh thanh nhã kia. Ý nghĩ ấy như mũi kim châm, khiến nàng ta càng thêm không cam tâm.

*

Mấy ngày sau.

Chu Nguyệt Dao sai nha hoàn mang lễ vật đến Tạ phủ, ngoài mặt lấy cớ chúc mừng Tạ công tử văn tài hiển lộ. Trong hộp là một khối ngọc bích khắc hình uyên ương, ý tứ kín đáo khó dò.

Tạ Ngôn nhận lễ, thần sắc nhã nhặn, song đáy mắt khẽ xẹt qua một tia trào phúng. Hắn nhẹ giọng căn dặn Tiểu Yến:

“Chuyển lời cảm tạ, nói rằng công tử còn trẻ, không dám nhận vật quý. Giữ lễ là đủ.”

Vài lời uyển chuyển, khéo léo đẩy lui ý tứ của Chu Nguyệt Dao, khiến nàng ta ngoài mặt chẳng thể trách, trong lòng lại càng dậy sóng.