Bên hàng võ tướng, Phó Trường Vũ khoác chiến giáp bạc, dáng người cao lớn, vai rộng lưng thẳng, uy phong như ngọn núi. Ánh đèn chiếu xuống, đường nét tuấn lãng khắc sâu, ánh mắt sáng quắc, khiến kẻ đối diện không dám khinh thường. Song khi ánh nhìn ấy thoáng dừng lại nơi Tạ Ngôn, tựa hồ trong giây lát, sắt thép cũng mềm xuống.
Đúng lúc ấy, từ trong nội thất, một thiếu nữ áo váy hồng phấn yểu điệu bước ra, dung nhan đoan trang, đôi mắt như thu thủy. Nàng chính là Chu Nguyệt Dao, tiểu thư phủ Quốc công, người được triều đình ngầm ban hôn cho Phó Trường Vũ.
Nàng đi đến gần, mỉm cười uyển chuyển, hành lễ rồi cất giọng trong trẻo:
“Phó tướng quân, đã lâu không gặp. Hôm nay có thể đồng yến cùng ngài, thật là hữu duyên.”
Chúng quan xung quanh lập tức xì xào, khen ngợi trai tài gái sắc, lời đồn về hôn ước càng thêm xôn xao.
Tạ Ngôn ngồi phía hàng văn quan, tay nâng chén rượu, thần sắc vẫn nhã nhặn, song đáy mắt thoáng qua tia lạnh lẽo. Kiếp trước, chính Chu Nguyệt Dao, bằng vẻ đoan trang dịu dàng, đã mượn tay ngoại thích mà gián tiếp đẩy Phó phủ vào cảnh diệt môn.
Chu Nguyệt Dao dường như cũng chú ý đến ánh mắt ấy. Nàng thoáng sững, rồi khẽ cười, nơi đáy mắt thấp thoáng ý dò xét.
Phó Trường Vũ vẫn giữ thần sắc trầm tĩnh, mắt không hề liếc sang Chu Nguyệt Dao lấy một lần. Thái độ dửng dưng, xa cách như tường băng, chẳng một chút lưu tình.
Chu Nguyệt Dao vốn bước đến với nụ cười đoan trang, ai ngờ lại chạm phải sự lạnh nhạt ấy. Gương mặt nàng thoáng cứng lại, nụ cười khẽ run, trong lòng dấy lên một tia ngại ngùng khó giấu trước bao con mắt đang chăm chú dõi theo.
Khi mọi người không còn sự hiếu kì về phía này, Phó Trường Vũ mới hơi nghiêng người, song ánh mắt lại rơi thẳng về phía Tạ Ngôn. Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp mà kiên quyết, chỉ đủ để một mình đối phương nghe thấy:
“Đừng lo. Chuyện hôn ước kia không tính.”
Lời nói giản đơn, song mang theo khí thế như gươm sắc chém đứt vướng bận.
Tạ Ngôn khẽ cụp mắt, khóe môi cong nhẹ, trong lòng dấy lên một mảnh yên bình xen lẫn cảm động.
Đời này, bất luận kẻ nào giăng bẫy, ta cũng không để hắn bị trói buộc bởi kẻ khác.
*
Thọ yến tan, cung môn mở rộng, xe ngựa nối dài như dòng sông chảy ra khỏi hoàng thành. Trên cao, gió đêm khẽ lùa, hương trầm từ điện Trường An còn phảng phất chưa tan.
Chu Nguyệt Dao khẽ vén rèm xe, ánh mắt kín đáo dõi theo bóng người áo xanh thong dong bên cạnh tướng quân khoác áo choàng đen. Một văn một võ, dung nhan cùng khí độ đều xuất chúng, khiến nàng ta càng siết chặt tay áo, trong lòng dấy lên tia bất bình.