Đêm khuya, tại thư phòng Tạ phủ.
Ánh nến hắt bóng gầy gò trên tường. Tạ Ngôn mở quyển sổ mua từ tay Vương lão bản, cột số đã chỉnh sửa, song dưới mắt hắn, sơ hở lại càng rõ rệt.
Hắn trải thêm một tờ giấy trắng, bút lông nhanh nhẹn vẽ nên mối quan hệ: Vương lão bản – Hồng Liên hội – quan thuế muối. Những nét bút giao nhau, cuối cùng quy về một cái tên: Nghiêm Hoằng.
Ngón tay Tạ Ngôn dừng lại trên hai chữ ấy, ánh mắt tối sầm, như lưỡi gươm giấu trong tuyết.
Kiếp trước, lão cáo già này dựng mưu, khiến Tạ phủ và Phó phủ cùng vong. Kiếp này, ta sẽ từng bước cắt mạng nhện, nhổ tận gốc rễ.Sáng hôm sau, tại hiệu buôn muối, Vương lão bản lại bày sổ sách mới, cười giả lả:
“Tạ công tử, hôm qua sơ suất, nay đã chỉnh lại, mời ngài xem qua.”
Tạ Ngôn thản nhiên lật vài trang, thấy con số gọn gàng đến mức lộ sơ hở. Hắn khẽ mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một quyển nhỏ:
“Ngẫu nhiên ta lại có bản ghi từ một thương nhân khác. Lão bản xem thử, liệu có sai khác?”
Sắc mặt Vương lão bản thoáng trắng bệch, rồi vội cười gượng:
“Á… hẳn là gã kế toán viết nhầm thôi.”
Tạ Ngôn không vạch trần, chỉ khép sổ, lễ độ cáo từ. Song trong mắt lóe tia lạnh:
Quả nhiên đã mắc câu.Giữa màn mưa trắng xóa, một bóng cao lớn tiến lại, tán ô đen mở rộng che ngang đầu.
“Ngươi thật chẳng biết giữ thân.”
Thanh âm trầm thấp, thoáng khàn vì gió mưa, mang theo nửa phần trách cứ, nửa phần lo lắng.
Phó Trường Vũ kéo hắn sát vào, để cả thân hình gọn dưới tán ô. Hơi ấm từ bờ vai vững chãi lan sang, át đi cơn rét đêm đông.
Một lọn tóc ướt dính bên má Tạ Ngôn, nước mưa men theo gò má trắng mà rơi. Phó Trường Vũ khẽ vươn tay, vén gọn lọn tóc ấy ra sau tai hắn. Động tác vốn thô ráp của người chinh chiến, song lúc này lại nhẹ đến mức như sợ làm đau.
Ánh mắt tướng quân vốn thường uy nghi như sắt thép, nay bỗng mềm xuống. Trong sâu thẳm, ánh sáng dịu hòa như trăng phủ nước, tựa hồ chứa đựng toàn bộ ôn nhu chưa từng để lộ trước nhân gian.
“Ngươi gầy yếu thế này, lại còn dầm mưa… Nếu lỡ ngã bệnh, ai sẽ cùng ta đi tiếp con đường này?”
Trong phút chốc, Tạ Ngôn như bị ánh mắt kia nuốt trọn, tim khẽ run, môi cong nhẹ, trong lòng dâng lên một mảnh ấm áp đến tận xương tủy.
*
Ngày thọ yến của Hoàng thái hậu, khắp hoàng cung đèn hoa rực rỡ, trống nhạc dập dồn, hương trầm nghi ngút. Điện Trường An lộng lẫy, quan viên văn võ, công tử tiểu thư các phủ đồng loạt tụ hội.
Tạ Ngôn theo phụ thân tiến nhập đại điện. Hắn vận trường sam xanh biếc, buộc đai ngọc bích, dung mạo thanh khiết, bước đi thản nhiên mà tao nhã, khiến không ít ánh mắt phải dõi theo.