Trường bắn ngoại thành, cờ tiết bay phần phật trong gió bấc. Hàng bia gỗ dựng thẳng tắp, mũi tên cắm chi chít.
Tạ Ngôn mặc áo xanh, tay cầm cung gỗ, dáng vẻ nho nhã nhưng có phần mảnh khảnh. Xung quanh, vài binh sĩ đưa mắt nhìn, có kẻ nhịn không nổi cười khẽ: “Công tử nhà quan cũng học bắn cung sao?”
Phó Trường Vũ xoay người, ánh mắt quét qua như lưỡi dao bén. Tiếng cười lập tức im bặt. Hắn đi tới sau lưng Tạ Ngôn, bàn tay rắn chắc đặt lên cánh tay gầy, giọng trầm thấp: “Giữ thẳng lưng, hít sâu. Tên bay xa hay gần, đều do lòng có vững hay không.”
Hơi thở nóng sát bên tai, mùi giáp sắt hòa với mùi gỗ thông khiến tim Tạ Ngôn khẽ rung. Hắn kéo dây, mũi tên lao đi, chệch khỏi tâm bia.
Phó Trường Vũ khẽ mỉm cười, giọng trầm vang như gió núi:
“Không tệ. Lần nữa.”
Tạ Ngôn nhìn mũi tên lệch, khóe môi thoáng cong nhẹ, nhưng trong mắt ánh lên nét kiên định.
Kiếp trước, Phó Trường Vũ, vị tướng tài giỏi, chiến công hiển hách, cuối cùng vẫn bị vu oan, mất hết danh dự. Ngày ấy, hắn bị tước ấn, xiềng xích trĩu nặng, ánh mắt vẫn cứng cỏi xen lẫn bi thương. Một anh hùng như thế, sao lại chết oan uổng?
Đời này, ta nguyện đứng bên hắn. Không chỉ vì tình cảm, mà vì hắn xứng đáng với vinh quang vốn thuộc về mình.
Nghĩ vậy, Tạ Ngôn hít sâu, dây cung căng vυ"t. Mũi tên lao thẳng, cắm vào vòng ngoài tâm bia.
Phó Trường Vũ gật đầu, vỗ nhẹ vai hắn: “Tốt. Bắn tên quan trọng ở sự kiên định. Một khi đã ngắm, không được dao động.”
Tạ Ngôn cụp mắt, khẽ đáp, giọng trầm như lời thề: “Cũng như đã chọn, thì dẫu bão tố cũng chẳng quay đầu.”
Lời rơi vào gió, cả hai thoáng lặng nhìn nhau.
Phủ Phó, bếp lửa đỏ rực, mùi canh nóng lan tỏa. Ngoài trời gió rét căm căm, trong sảnh lại ấm áp như xuân.
Phó Trường Vũ đã thay giáp, khoác y phục thường, dáng vẻ càng thêm khoan thai. Trên bàn bày đủ thịt nướng, canh nóng, rau xanh.
Thấy Tạ Ngôn chỉ gắp vài lá rau, hắn nhíu mày, gắp miếng thịt bỏ vào chén đối phương, giọng dứt khoát: “Ngươi gầy quá. Muốn cùng ta chống bão giông, phải dưỡng sức trước đã.”
Câu nói đơn giản nhưng ẩn chứa sự quan tâm hiếm thấy. Tạ Ngôn thoáng ngẩn người, trong lòng dâng lên một làn nước ấm áp. Hắn khẽ đáp: “Đa tạ tướng quân.” Rồi không do dự, chậm rãi ăn hết.
Giữa bữa cơm, Phó Trường Vũ chợt lên tiếng, ánh mắt chăm chú: “Hôm ở trường bắn, ngươi nói đã chọn thì không quay đầu. Ngươi rốt cuộc... đã chọn gì?”
Tạ Ngôn đặt đũa xuống, thần sắc điềm đạm, song nơi đáy mắt lóe sáng. Hắn cười nhạt: “Chọn một con đường sống... cho ta, và cho người mà ta muốn tin tưởng.”
Phó Trường Vũ thoáng sững sờ, trong mắt hiện lên một tia dịu dàng sâu lắng.