Chương 4

Hắn ngẩng đầu. Ánh mắt vốn ôn hòa bỗng lạnh buốt như băng, sáng rực như lưỡi gươm dưới trăng: “Nhưng Hồng Liên hội không phải chuyện nhỏ. Nếu để mặc cho chúng tung hoành, chẳng mấy chốc triều đình sẽ rơi vào tay một lũ ác nhân.”

Tạ Ngôn dừng lại, giọng thấp hẳn xuống: “Ta muốn nhờ tướng quân... cùng ta điều tra. Một mình ta không thể chạm vào thế lực quá lớn như vậy. Nhưng nếu có ngài, gươm và bút cùng chung một lòng, ắt có thể tìm ra sự thật.”

Nói rồi, hắn nhìn thẳng, ánh mắt vừa sắc bén vừa kiên định, như muốn dồn hết niềm tin vào đối phương.

Phó Trường Vũ im lặng nhìn lại hồi lâu. Công tử ấy có dung mạo thanh nhã, ánh mắt hiền hòa, nhưng ẩn dưới vẻ bình thản lại là một ý chí cứng cỏi, thâm sâu khó dò.

Hắn không rõ vì sao một người chỉ quen với thi từ ca phú lại quan tâm sâu sắc đến triều đình và Hồng Liên hội. Vì sao mỗi khi Tạ Ngôn nhắc đến Hồng Liên hội, trong mắt lại ánh lên sự lạnh lẽo khác thường?

Nhưng trực giác từng bao lần cứu mạng hắn nơi chiến trường khẽ nhắc nhở: Người này, bất luận thế nào, phải bảo hộ bằng mọi giá.

Không cần lý do, cũng chẳng cần giải thích. Như thể số phận đã an bài, rằng nếu một ngày để mất đi bóng dáng thanh nhã kia, lòng hắn sẽ trống rỗng.

Vì vậy, Phó Trường Vũ thẳng lưng, trầm giọng đáp: “Ngươi có bút, ta có gươm. Một người ghi chép chứng cứ, một người chém đầu rắn. Từ nay, việc này, ta và ngươi cùng tiến cùng lui. Ngươi bước một bước, ta chắn gió mưa một bước.”

Nghe vậy, tim Tạ Ngôn khẽ chấn động. Môi cong thành một nụ cười nhẹ, trong mắt ánh lên tia sáng lấp lánh dưới trăng.

Ngoài hiên, gió lạnh khẽ rung cành mai, cánh hoa trắng rơi phủ lên nền tuyết. Dưới ánh trăng sáng, một văn một võ, đối diện nhau, sinh khí và vận mệnh giao hòa.

Tạ Ngôn lặng yên một lúc, rồi mím môi, giọng chắc nịch: “Tướng quân, có một điều... ta muốn nhờ.”

Phó Trường Vũ quay sang, thấy trong ánh mắt thanh nhã ấy không còn vẻ điềm đạm thường ngày, mà là một ngọn lửa nghiêm nghị: “Ta muốn học võ phòng thân.” Tạ Ngôn nói rõ từng chữ: “Kiếp trước...” Hắn thoáng ngập ngừng, rồi tự cười nhẹ: “Ý ta là, ta không muốn lần nữa chỉ biết đứng sau lưng người khác. Nếu đã đồng mưu cùng ngài, ít nhất ta phải tự giữ được mạng mình.”

Lời ấy khiến tim Phó Trường Vũ khẽ rung. Hắn trầm ngâm trong giây lát rồi bước tới, đặt bàn tay rắn chắc lên vai Tạ Ngôn. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, không chỉ là sự quyết liệt thường thấy mà còn lóe lên một tia dịu dàng khó tả: “Nếu ngươi thật sự muốn, ta sẽ dạy.”

Khóe môi Tạ Ngôn cong khẽ, ánh nhìn bình tĩnh mà sáng rực:

“Có tướng quân chỉ dạy, ta đương nhiên sẽ khắc ghi trong lòng.”