Chương 3

Tiếng ngâm thơ còn chưa dứt, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng thét chói tai, tiếp đó là tiếng binh khí chạm nhau loảng xoảng.

“Có thích khách!”

Cửa lớn bị phá tung, một nhóm người áo đen ào vào, đao kiếm loang loáng, sát khí rợn người. Văn nhân, công tử vốn chỉ quen bút mực nhất thời kinh hãi, kẻ la hét, người ngã quỵ, cả sảnh đường náo loạn.

Phó Trường Vũ lập tức rút kiếm bên hông. Bóng dáng hắn như sấm vang chớp giật, mũi kiếm quét ngang, trong nháy mắt đã có hai tên gục ngã, máu loang đỏ nền gạch. Giọng nói trầm hùng vang vọng: “Bảo hộ mọi người! Khoá cửa, bày trận!”

Tạ Ngôn vẫn ngồi yên tại bàn, vẻ bình tĩnh trên gương mặt trắng trẻo vẫn không thay đổi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng khác thường, như đã nhận ra điều gì. Hắn khẽ lật cổ tay, để lộ trong lòng bàn tay một mảnh vải thêu hoa ba cánh đỏ.

Hồng Liên hội.

Một tên áo đen lao thẳng đến bàn hắn, lưỡi đao vung xuống. Tạ Ngôn hất bút lông, mực bắn vào mắt kẻ kia. Tên đó rú lên, loạng choạng, ngay lập tức, kiếm của Phó Trường Vũ đã chém ngang, máu văng thành vệt.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc. Trong mắt Tạ Ngôn không có sự sợ hãi, chỉ có sự tĩnh lặng kiên định, như đã chuẩn bị từ trước.

“Một thư sinh yếu ớt... sao lại có ánh nhìn sắc bén như gươm thế này?” Lòng Phó Trường Vũ thoáng chấn động.

Cuộc hỗn chiến kéo dài một nén hương. Khi cấm quân trong thành kéo đến, đám thích khách áo đen lập tức rút lui, bỏ lại mấy xác chết lạnh ngắt.

Mùi máu tanh còn vương, sảnh đường chìm trong im lặng. Tạ Ngôn cúi mắt, chậm rãi nói: “Chúng không phải bọn cướp vặt. Tướng quân, xin hãy điều tra kỹ. Kẻ đứng sau... e rằng có quyền lực không hề nhỏ.”

Phó Trường Vũ bước đến gần, rút khăn trắng lau vệt máu còn dính nơi cổ tay Tạ Ngôn, giọng trầm ổn nhưng dịu đi: “Ngươi yên tâm. Có ta ở đây, sẽ không để ngươi chịu tổn thương.”

Trong thư phòng yên tĩnh, Tạ Ngôn trải mảnh vải đỏ thêu hoa lên bàn. Hình hoa ba cánh hiện rõ dưới ánh đèn dầu. Hắn đẩy về phía Phó Trường Vũ, giọng bình thản: “Đây là ám hiệu của Hồng Liên hội. Tổ chức ngầm này buôn muối lậu, gϊếŧ người theo lệnh, lại có chỗ dựa trong triều. Đám thích khách áo đen hôm nay chắc chắn không phải tự ý hành động.”

Phó Trường Vũ nhíu mày. Ngón tay rắn chắc khẽ chạm vào đường chỉ thêu, ánh mắt tối lại, giọng trầm xuống: “Ngươi lấy đâu ra tin này?”

Tạ Ngôn khẽ thu lại tay áo, đôi mắt đen láy hơi cong, nụ cười nhàn nhạt hiện nơi khóe môi: “Đọc nhiều, nhớ nhiều, lại để tâm quan sát, dần dần mà đoán ra thôi. Chỉ là... ít ai tin một kẻ chỉ biết văn chương lại có thể nói đúng.”