Chương 2

Ngày đầu xuân.

Trời quang gió nhẹ, trong Vân Lai Các tấp nập kẻ đến người đi. Giấy đỏ trải khắp bàn, hương trà nghi ngút, tiếng ngâm thơ xen lẫn tiếng cười nói rộn rã cả gian nhà.

Tạ Ngôn mặc áo xanh nhạt, dáng người thanh tú, gương mặt sáng sủa trong trẻo như trăng non đầu tháng. Hắn bước vào với dáng vẻ bình thản, tự nhiên mà cuốn hút, khiến không ít người ngoái nhìn.

Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng giày sắt rầm rập. Khí thế uy nghiêm lạnh lẽo từ tiếng bước chân ấy khiến cả Vân Lai Các lập tức tĩnh lặng như tờ. Một người mặc giáp bạc cùng áo choàng đen tung bay theo gió, thẳng bước đi vào. Thân hình cao lớn, gương mặt cứng cỏi, rõ ràng là Phó Trường Vũ, vị tướng trẻ đang trấn giữ biên cương.

Nhiều văn nhân và công tử xôn xao: “Tướng quân sao lại tới hội thơ thế này?”

Phó Trường Vũ chỉ gật đầu, giọng trầm vang: “Phụ thân bảo ta đến. Ta cũng muốn xem cảnh tao nhã của kinh thành ra sao.”

Ánh mắt vô tình dừng lại trên người Tạ Ngôn.

Giữa chốn ồn ã, công tử áo xanh ấy lại ngồi yên lặng. Mày mắt sáng trong, thần thái điềm tĩnh, giống như một cành mai nở giữa trời tuyết, càng nhìn càng nổi bật.

Trong giây lát, lòng Phó Trường Vũ chấn động. Bao năm chinh chiến, máu tanh gươm đao chẳng làm hắn mảy may lay động, vậy mà giờ đây, chỉ một ánh nhìn đã khiến trái tim rung lên.

Người ấy... khác hoàn toàn so với những gì hắn từng hình dung trước đây. Trong trẻo đẹp đẽ đến mức cả hoa tuyết cũng trở nên mờ nhạt.

Như chỉ một thoáng, trong tim đã nhen lửa. Một cảm xúc mới lạ mà mãnh liệt, giống như ngọn lửa bất ngờ bùng lên giữa trời gió tuyết: vừa gặp đã yêu.

Phó Trường Vũ cau mày, cố giấu đi sự xao động trong mắt. Nhưng bóng dáng kia, từ giây phút ấy đã in sâu trong tim hắn.

Hắn thấy Tạ Ngôn cầm bút, nét chữ bay bổng như cánh mai rơi:

“Mai rơi tuyết trắng, ngọc vẫn trong,

Lòng son chẳng đổi, dẫu bão giông.”

Nét chữ tuyệt đẹp, vừa uyển chuyển nhưng lại mang cốt cách cứng cỏi, khiến cả gian nhà đang huyên náo bỗng im bặt.

Một người cười nói: “Tạ công tử, thơ hay thật. Nhưng có dám để người khác đối lại không?”

Tạ Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo, đáp gọn: “Xin mời.”

Chưa có ai kịp lên tiếng thì Phó Trường Vũ đã tiến tới. Hắn cầm bút, từng nét mạnh mẽ dứt khoát như khắc đao kiếm trên giấy:

“Thép rèn lửa đỏ, ý càng bền,

Chí lớn khôn lay, giữa phong trần.”

Chữ như sắt thép, mực in đậm, khí thế dồn dập khiến người xem phải ngẩn ngơ.

Tạ Ngôn ngước nhìn. Giữa muôn tiếng bàn tán, trong mắt hắn chỉ còn thấy một thân giáp bạc sáng ngời, ánh mắt kiêu hùng như sao trên trời. Tim khẽ rung, khóe môi chợt nhếch lên.

Đời này, duyên bắt đầu từ đây.