Chương 1

Đêm đông.

Tuyết trắng phủ kín vườn mai, đèn l*иg lắc lư trong gió, ánh lửa vàng hắt bóng lay động lên tường.

Tạ Ngôn choàng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Tim đập thình thịch như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Nhưng nhìn xung quanh, cảnh tượng quen thuộc lại khiến hắn ngẩn ngơ, chẳng biết đâu là mơ, đâu là thật.

Trong gương đồng, ánh nến chiếu lên gương mặt một thiếu niên mười tám tuổi, mày thanh mắt sáng như nước hồ mùa thu, sống mũi cao thẳng, làn da trắng trẻo, từng đường nét tinh xảo thuần khiết như ngọc. Đôi môi mỏng khẽ mím, ánh lên vẻ kiên nghị hiếm thấy ở một thiếu niên còn trẻ. Trên người mặc áo lụa xanh nhạt, dáng vẻ bình tĩnh mà trầm lắng.

Những mảnh ký ức cũ dội về, Tạ phủ chìm trong biển máu, phụ thân bị chém nơi pháp trường, mẫu thân khóc đến cạn nước mắt. Bản thân hắn trở thành quân cờ bị vứt bỏ trong ván cờ tranh đoạt quyền lực, chết thảm trong trận cuồng phong gươm giáo. Khoảnh khắc cuối cùng đọng lại trước khi chết là hình ảnh Phó Trường Vũ bị áp giải đi, ánh mắt vẫn quật cường nhưng tràn ngập đau đớn.

Hắn tưởng mình đã tan biến vào cõi hư vô. Nào ngờ, khi mở mắt lần nữa lại thấy mình trở về năm mười tám tuổi, lúc bi kịch chưa kịp bắt đầu.

Trong đêm tĩnh lặng, Tạ Ngôn run run cầm bút, dưới ánh đèn dầu chậm rãi viết:

“Đời này nhất định phải thay đổi vận mệnh.”

Tiếng bút sột soạt trên giấy khẽ vang lên, nghe như một lời thề được khắc sâu vào tận xương tủy.

Ngoài xa, tiếng vó ngựa dồn dập vọng lại. Một toán kỵ binh cưỡi ngựa đen lao qua con ngõ, mặt đất rung chuyển. Dẫn đầu là một người khoác giáp bạc, dáng vóc hiên ngang như một ngọn núi.

Ánh trăng đổ xuống, lớp giáp bạc sáng lóa, phản chiếu khí thế lạnh lùng, cứng rắn. Vai rộng, lưng thẳng, dáng ngồi vững chãi trên lưng ngựa, tựa như khắc vào màn đêm.

Khuôn mặt cương nghị như tạc đá, lông mày rậm, đôi mắt sáng lạnh như sao, quét qua màn tuyết khiến người đối diện chỉ cần bắt gặp cũng rùng mình. Sống mũi cao, môi mím chặt, cả thân hình toát lên vẻ từng trải thâm trầm của một người đã trải qua trăm trận mạc, dù máu nhuộm sa trường, người ấy vẫn vững vàng như núi.

Khí thế ấy, vừa uy nghiêm không thể xâm phạm, vừa mang vẻ tuấn tú đến mức khiến bất kỳ ai cũng khó lòng rời mắt. Đó chính là Phó Trường Vũ, vị tướng trẻ tuổi, mang trên vai trọng trách giữ gìn giang sơn.

Qua khung cửa sổ, Tạ Ngôn ngẩng đầu nhìn, nơi sâu thẳm trong đáy mắt thoáng bùng lên một ngọn lửa.

Kiếp trước, vì ta mà chàng gánh họa, tan cửa nát nhà. Kiếp này, ta nguyện cùng chàng sánh vai, đổi lấy một kết cục khác.