Giữa đêm tuyết trắng phủ kín vườn mai, Tạ Ngôn đột nhiên giật mình tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng diệt tộc đầy máu và nước mắt ở kiếp trước.
Kiếp trước, hắn chỉ là một công tử thanh nhã, bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực, cuối cùng mất mạng. Phó Trường Vũ - vị tướng trẻ tài giỏi, vì bảo hộ hắn mà mang tội mưu phản, cả nhà từ trên xuống dưới bị xử tử trong oan khuất.
Trọng sinh trở lại năm mười tám tuổi, Tạ Ngôn khắc ghi trong tim một lời thề: “Đời này nhất định phải thay đổi vận mệnh.”
Hắn chọn đứng bên Phó Trường Vũ, không chỉ là một vị tướng quân uy dũng mà còn là người đã in sâu trong lòng. Một người cầm bút, một người cầm gươm, từ quen biết mà thành tri kỷ, từ tri kỷ mà hóa tình sâu, từ tình sâu mà nên duyên phu thê trọn đời.
Giữa những sóng gió trên triều đình, giữa những toan tính trong giang hồ, giữa những mưu đồ báo thù rửa hận nghiệt ngã… Hai người vẫn kiên định nắm tay nhau, vượt qua phong ba bão táp, trồng lại những cành mai đã tàn úa, viết nên một đời hạnh phúc.
Đây là một câu chuyện đam mỹ cổ đại sủng ngọt, ngập tràn niềm tin, tình yêu và sự cố gắng, để chứng minh rằng: Chỉ cần đồng lòng, số mệnh nào cũng có thể đổi thay.
Mai nở giữa tuyết, hương thơm chẳng phai.
Một đời từng bị vùi dập, nay trọng sinh trở lại, lời thề khắc cốt ghi tâm: “Đời này nhất định phải thay đổi vận mệnh.” Một bút, một gươm, cùng chung nhịp bước, tình sâu chẳng đổi, cùng nhau viết lại kiếp người.