Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trùng Sinh: Đích Nữ Vi Mưu

Chương 4: Kế mẫu Kim thị (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vừa bước ra khỏi cửa phòng, ánh nắng chói chang đã khiến nàng hơi ngẩn ngơ.

Việc sống lại lần này, tưởng như đã trải qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng, mà lại giống như chỉ mới đêm qua.

Dù là mộng hay là thực, nàng nhất định phải khiến những kẻ từng hành hạ và ức hϊếp nàng phải rơi xuống địa ngục.

Tại chính sảnh, kế mẫu đang trò chuyện cùng vài vị thúc thẩm ở quê nhà.

Phủ họ Dược tại vùng đất nhỏ này cũng được xem là danh gia vọng tộc, ai chẳng biết Dược gia có một vị đường huynh ở kinh thành làm hầu gia, vậy nên ở vùng này không ai dám động đến.

Cũng vì thế mà tuy từ nhỏ Bán Hạ đã không có cha mẹ bên cạnh nhưng cũng không ai dám bắt nạt nàng dù chỉ một chút.

Vừa vào tới chính sảnh, nàng liền nghe giọng nói đầy vẻ từ bi của kế mẫu vang lên.

“Ai, ta ấy à, thương nhất chính là đứa con gái nhỏ này. Từ bé đã không còn mẹ chăm nom, lại bị gửi nuôi tận vùng quê suốt mười mấy năm ròng, chẳng được gặp mặt phụ thân, thật là đáng thương biết bao!”

“Còn chẳng phải thế sao? Năm ấy thầy bói từng bảo số mệnh Bán Hạ phạm vào chữ khắc, khắc cha khắc mẹ, lúc đó đường huynh không chịu tin. Nhưng sau khi mẹ ruột của Bán Hạ mất rồi, huynh ấy cũng chẳng thể không tin, đành phải đưa Bán Hạ về vùng quê này gửi nuôi vậy thôi.”

Lúc nói lời ấy, thím họ còn đặc biệt quan sát vẻ mặt của Kim thị.

Thấy nét mặt bà ta không có biến chuyển gì mới yên lòng nói tiếp: “Cũng may thầy bói nói rồi, đợi đến khi Bán Hạ tới tuổi cập kê thì sẽ chuyển vận, tai qua nạn khỏi. Chẳng phải bây giờ đã tới lúc, ngài cũng đến đây đón nó về rồi sao?”

Kim thị tuy tuổi ngoài bốn mươi, nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn qua giống như phu nhân quyền quý mới chỉ ngoài ba mươi.

Bà ta thong thả nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, che đi ánh mắt khinh thường trong đáy mắt.

Hạ chén trà xuống, ánh mắt trở lại như thường, lại tiếp tục tỏ ra vẻ từ bi nói: “Ai nói chẳng phải chứ, đứa nhỏ này số khổ, sau này ta làm mẹ nhất định sẽ thương yêu nó thật nhiều.”

Nghe được câu nói này của Kim thị, thím họ mới coi như an tâm phần nào.

Bán Hạ tuy không phải con gái ruột của bà, nhưng lại do chính tay bà nuôi lớn từ nhỏ. Bà sinh toàn con trai, chẳng có đứa con gái nào, nên đương nhiên coi Bán Hạ như ruột thịt mà cưng chiều.

Người ta thường bảo con gái thôn quê thô kệch, nhưng thím họ lại không hề nuôi Bán Hạ như một nữ tử quê mùa.

Từ những lễ nghi cần thiết, đến cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, Bán Hạ đều học đủ cả, chẳng thiếu thứ gì.

Đây cũng chính là điều khiến Kim thị hận đến nghiến răng nghiến lợi. Ban đầu bà ta tưởng rằng nuôi dưỡng nơi thôn quê thì Bán Hạ sẽ trở thành một nữ tử nhà quê không khác gì đám thôn nữ kia.

Nào ngờ mỗi lần bà ta đến thăm thì lại thấy nàng càng lúc càng xuất sắc.

Mà mỗi một lần âm mưu hãm hại, nàng đều có thể bình yên vượt qua.

Vì những tai họa kia xuất hiện quá nhiều, thím họ bắt đầu đề phòng, cho người ngày ngày kề cận chăm nom, khiến kẻ xấu chẳng tìm ra cơ hội nào để xuống tay.

Bán Hạ bước vào, giấu kỹ đi ánh mắt căm hận.

Nàng tiến lên, cung kính hành lễ: “Mẫu thân, nữ nhi lỡ chân rơi xuống nước, làm mẫu thân lo lắng, đều là lỗi của nữ nhi.”

Ngay khi vừa nhìn thấy Bán Hạ, trong mắt Kim thị hiện lên sự thất vọng cùng chán ghét.

Thế nhưng bà ta che giấu rất giỏi, lập tức ép ra hai hàng lệ, giả bộ ân cần nói: “Bán Hạ, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, thân thể con còn khó chịu chỗ nào không? Con làm mẫu thân lo đến đau lòng đây này.”

Kim thị làm bộ định đưa tay nắm lấy Bán Hạ, nhưng nàng đã kín đáo tránh né.

Nàng quay sang phía thím họ, nhẹ giọng nói: “Thím họ, đều là Bán Hạ không tốt, mọi người đừng trách phạt tỷ tỷ, ta tin tỷ ấy không cố ý đâu.”

Câu nói bất ngờ này khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
« Chương TrướcChương Tiếp »