Chương 8: Lần đầu vào Hầu phủ (1)

Chuyện đời này đã khác xưa, nàng tin chắc người kế mẫu kia nhất định sẽ dùng đủ mọi cách để giấu giếm việc này thật kín kẽ.

Nhưng Bán Hạ đời này lại từ máu của ác quỷ mà sống lại để báo thù, quyết sẽ không để cho hai mẹ con họ được yên ổn.

“…”

Xe ngựa lên đường năm sáu ngày trời, cuối cùng cũng sắp tiến vào kinh thành.

Bỗng nghe thấy một tiếng tên xé gió, ngựa như thể bị kinh hãi, điên cuồng phi chạy.

Ngay sau đó, liền nghe tiếng kế mẫu lo lắng kêu lên: “Trời ơi, mau cứu lấy con gái ta! Con gái ta ở trên xe ngựa kia, nếu nó xảy ra chuyện gì, ta cũng chẳng sống nổi nữa mất, hu hu hu...”

Ai nghe được lời ấy, hẳn đều sẽ xúc động, nhưng Bán Hạ lại chẳng hề động lòng.

Kiếp trước, nàng cũng gặp chuyện ở chính nơi đây. Thật là trùng hợp làm sao, lần này lại đến lượt xe ngựa của nàng phát điên, nói là vô tình, nàng tuyệt đối chẳng tin.

“Tiểu thư, trời ơi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây!”

Xe ngựa mất kiểm soát lao điên loạn, hai người ngồi trong xe bị xóc nảy đến khốn khổ, Thược Dược sợ đến phát khóc.

Bán Hạ trái lại ngồi yên trong xe, chẳng khóc chẳng la, thần sắc vô cùng bình tĩnh. Kiếp trước nàng được vị tiểu tướng quân kia ra tay cứu giúp, đời này tất nhiên cũng vậy.

Tất cả những người đi đường đều lo lắng dõi theo chiếc xe ngựa mất kiểm soát, nhưng ai nấy đều bó tay bất lực.

Mắt thấy xe ngựa sắp sửa lao xuống sườn núi, người ngồi bên trong ắt là lành ít dữ nhiều.

Đúng lúc này, một bóng người áo trắng vụt qua.

Người ấy cưỡi con tuấn mã trắng như tuyết, phi nhanh như gió, truy đuổi theo chiếc xe ngựa kia.

Ngay tại khoảnh khắc xe ngựa sắp rơi xuống sườn dốc, nam tử áo trắng tung mình nhảy vọt lên, vững vàng đáp xuống lưng ngựa đang hoảng loạn.

Giây phút ngàn cân treo sợi tóc, hắn mạnh mẽ ghìm lấy dây cương, dốc hết sức lực kéo đầu ngựa quay lại.

Ngựa kia tuy tránh được vực sâu nhưng vẫn cứ điên cuồng lao chạy khắp nơi.

Chỉ thấy nam tử áo trắng xé ngay vạt áo của mình, bịt kín đôi mắt con ngựa đang kinh hãi kia lại.

Ngựa mất đi thị giác, cuối cùng cũng dần bình tĩnh trở lại, xe ngựa cũng lập tức thôi rung lắc.

Những người đi đường thấy chuyện nguy hiểm đã qua, đều chạy tới vây quanh khen ngợi nam tử áo trắng: “Thật là võ nghệ cao cường, đúng là anh hùng xuất thiếu niên!”

Bị người khác tâng bốc như vậy, tiểu tướng quân Quân Hàn cảm thấy vô cùng đắc ý.

Thược Dược đã sớm bị dọa cho thất thần, tay chân đến giờ vẫn còn run rẩy.

Bán Hạ từ trên xe ngựa bước xuống, sắc mặt ung dung như không hề trải qua biến cố, vẻ bình tĩnh tựa như nàng chưa từng ngồi trên chiếc xe gặp nạn.

Nàng lập tức rút đầu mũi tên ngắn bắn vào con ngựa ra, lặng lẽ giấu vào trong tay áo.

Quân Hàn nhíu mày, chẳng hiểu nổi nữ tử này đang làm cái gì.

“Đa tạ công tử đã ra tay cứu mạng.” Lúc này Bán Hạ mới hành lễ, lễ độ nói.

Tiểu tướng quân Quân Hàn lớn lên từ nhỏ trong quân doanh, xưa nay vốn tính tình ngông cuồng ngang ngạnh.

Nhìn gương mặt nàng chẳng có chút hoảng loạn, ánh mắt hắn trầm xuống.

“Giả vờ trấn định.” Đó là ấn tượng đầu tiên của tiểu tướng quân về nàng.

Gặp phải chuyện hung hiểm như thế, đàn ông còn phải hoảng hốt, huống chi là nữ tử, hắn ghét nhất loại người thích giả vờ điềm tĩnh như vậy, thật chẳng chân thực chút nào.

Bán Hạ sắc mặt vẫn không chút biến đổi, cũng chẳng thèm để tâm tới lời hắn vừa nói.

Nàng lại lần nữa cảm tạ hắn, rồi kéo theo Thược Dược đang hồn vía lên mây mà rời đi.

Tiểu tướng quân khinh thường hừ lạnh: “Sớm biết là một nữ nhân giả tạo như vậy, bản tướng quân đã chẳng thèm cứu làm chi.”

Lời vừa dứt, hắn liền trông thấy bước chân rời đi của Bán Hạ.

Dáng nàng điềm nhiên, chẳng một chút rối loạn, bước chân nhẹ nhàng chắc chắn, hoàn toàn không có vẻ run sợ yếu mềm.

Phong thái ung dung của nàng đối lập hoàn toàn với bộ dạng chân run như nhũn ra của Thược Dược bên cạnh.

Đôi mắt phượng đẹp đẽ của tiểu tướng quân bỗng hiện ý cười: Thì ra nàng ta chẳng phải giả bộ, nữ nhân này thật sự không biết sợ hãi, thú vị lắm, thật là thú vị!

“Thiếu gia, người không sao chứ?” Đạo Nam, gã tiểu đồng đi theo Quân Hàn, vội vàng chạy tới hỏi.

Quân Hàn thu hồi tâm tư, nhướng mày đáp: “Ngươi thấy bản thiếu gia giống có chuyện hay sao?”