Bán Hạ hài lòng khẽ gật đầu. Tiết trời đầu thu này vẫn còn chút oi bức.
Nàng chỉ tay về phía cửa sổ rồi nói: “Đóng kín hết cửa nẻo lại đi.”
Thược Dược nghe vậy lập tức ngây người, khó hiểu nói: “Tiểu thư, trời nóng như thế, nếu đóng kín hết cửa sổ cửa chính lại, chẳng phải ngột ngạt lắm sao?”
“Bảo ngươi đóng thì ngươi cứ đóng, nói nhiều làm gì?” Bán Hạ lườm Thược Dược một cái.
Thược Dược lúc này mới chậm chạp đi tới đóng chặt các cửa, trong lòng thầm than trách nhưng không dám nói ra.
Chỉ thấy Bán Hạ ngồi trước gương đồng, liên tục loay hoay với khuôn mặt của mình.
Thược Dược nhìn không hiểu, dè dặt mở lời: “Tiểu thư, có một câu, nô tỳ không biết có nên nói hay không.”
“Nói đi.”
Thược Dược lấy hết dũng khí đáp: “Tiểu thư, Thanh Đại tiểu thư vốn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, đây là sự thật không ai thay đổi được. Người dù có loay hoay sửa sang khuôn mặt mình bao nhiêu đi nữa, cũng chẳng thể đẹp hơn đâu ạ!”
Đệ nhất mỹ nhân kinh thành ư? Ánh mắt Bán Hạ hơi nheo lại.
Kiếp trước, chính nhờ vào lớp vỏ mỹ nhân ấy, Thanh Đại đã lừa gạt được ánh mắt thiên hạ. Dực ca ca, cũng chính vì khuôn mặt ấy mà…
Vừa nghĩ tới đó, lòng nàng lại quặn thắt đau đớn. Nam nhân lạnh lùng như núi tuyết ấy, đối với tất cả mọi người đều lạnh nhạt xa cách, chỉ riêng nàng được hắn dành cho sự dịu dàng. Nhưng ai ngờ đằng sau sự dịu dàng ấy, lại là một âm mưu đáng sợ nhường kia.
“Tiểu thư, người đang nghĩ gì vậy?” Thược Dược thấy nàng thất thần, liền ngạc nhiên hỏi.
Bán Hạ giật mình bừng tỉnh, vội che đi hận ý khó lòng dập tắt trong đáy mắt.
Kiếp trước, Thanh Đại đã làm thế nào để lột đi lớp mặt nạ mỏng như cánh ve sầu trên mặt nàng?
Nàng từng thử rất nhiều lần, nhưng đều không tìm ra chút sơ hở nào. Lớp mặt nạ ấy tựa như đã gắn chặt vào da thịt, như chính là khuôn mặt thật của nàng vậy.
Nàng nhắm mắt, cẩn thận hồi tưởng lại vị trí mà lớp mặt nạ bị xé xuống.
Chợt mở bừng mắt, tai, đúng rồi, phía sau tai!
Bán Hạ nhẹ nhàng đưa ngón tay đặt phía sau vành tai, chỉ nghe một tiếng "xoẹt".
Quả nhiên, trên mặt nàng có một lớp mặt nạ mỏng như cánh ve sầu, cứ thế nhẹ nhàng bị bóc xuống.
Thược Dược đang nói thao thao bất tuyệt, lập tức tròn mắt nhìn sững khuôn mặt tuyệt mỹ vừa lộ ra của Bán Hạ.
“Tiểu thư, người... người…”
Đôi mắt Bán Hạ như trăng thu, tựa sao trời sáng rực, khiến người ta nhìn một lần liền chẳng thể nào quên được.
Ngũ quan nàng tinh xảo như họa, tựa tiên nữ bước ra từ tranh vẽ, nhưng lại mang thêm vài phần sinh khí thanh tân.
Khí chất thanh tao như hoa lan, dung mạo mỹ lệ tựa ánh ngọc, nói nghiêng nước nghiêng thành cũng chẳng hề khoa trương chút nào.
Chỉ cần liếc qua một cái, cũng đủ khiến lòng người mê say ngây ngất.
Giờ phút này, nàng mới hiểu rõ nỗi ghen tỵ sâu sắc trong mắt Thanh Đại. Vị đệ nhất mỹ nhân kinh thành ấy, rốt cuộc đang ghen ghét điều gì ở nàng.
Hiểu rõ tất cả, Bán Hạ lại vội vàng đem lớp mặt nạ mỏng như cánh ve sầu ấy đeo lại lên mặt.
Thược Dược đang ngây người thất thần, thấy khuôn mặt tuyệt sắc ấy lần nữa bị che khuất, mới giật mình tỉnh táo lại.
“Tiểu thư, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Bán Hạ không vội trả lời, chỉ đem loại cao dưỡng da mà kế mẫu đưa cho, cẩn thận bôi lên mặt. Quả nhiên, lớp mặt nạ lại lần nữa bám sát vào làn da, không thể nhận ra bất kỳ dấu vết nào.
Chẳng trách bà ta luôn dặn dò nàng, mỗi ngày đều phải dùng loại cao dưỡng nhan này. Thì ra, dung mạo thật sự của nàng luôn bị kế mẫu cố ý che giấu suốt bấy lâu nay.
“Tiểu thư!”
Thược Dược gấp đến độ muốn chết, thậm chí nàng ta còn nghi ngờ, liệu tiểu thư nhà mình có phải vừa bị đánh tráo mất rồi không?
“Ừm, chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài.”
“Nhưng tiểu thư…”
“Suốt bao năm qua, kế mẫu vẫn luôn che giấu dung mạo thật sự của ta. Làm vậy, dù sau này ta có trở về kinh thành, cũng chẳng thể tranh giành danh hiệu đệ nhất mỹ nhân với Thanh Đại.”
“Thì ra là thế… Nhưng tại sao tiểu thư vẫn còn muốn mang lớp mặt nạ giả ấy làm gì?”
Khóe môi Bán Hạ cong lên cười lạnh: “Lớp mặt nạ này, chính là bằng chứng để ta vạch trần bộ mặt giả Bồ Tát của kế mẫu trước mặt mọi người. Bây giờ, đương nhiên phải bảo vệ thật tốt.”
“Thược Dược đã hiểu, nhất định sẽ không để lộ nửa lời.”
Bán Hạ lúc này mới yên tâm đi ngủ. Kiếp trước, kế mẫu cho người lan truyền tin tức nàng ngây dại rơi xuống hồ. Nàng chưa kịp trở về kinh thành, tin tức đã lan truyền khắp nơi. Từ đó về sau, nàng trở thành trò cười trong mắt cả thiên hạ.