“Ưm! Ưm!”
Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên như xé nát tim gan người nghe.
Bán Hạ đang mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm, khắp thân thể nàng chẳng còn chỗ nào lành lặn. Trên người nàng toàn là những vết roi đánh tàn nhẫn, máu thịt hòa lẫn vào nhau, nhuộm ướt bộ hỉ phục thành một màu đỏ sẫm, chỉ nhìn qua thôi cũng đủ để khiến người ta kinh hãi run sợ.
Nàng không cam lòng, cắn răng căm hận nhìn chằm chằm nữ nhân trước mặt, chính là người tỷ tỷ lâu nay vẫn luôn giả bộ hiền lương dịu dàng như hoa sen trắng tinh khiết của nàng.
“Tại sao?” Bán Hạ dốc hết chút sức lực còn sót lại mà nghiến răng hỏi.
“Ha ha ha… Ngươi còn dám hỏi ta tại sao à? Mẫu thân của ta nói chẳng sai chút nào, bốn huynh muội các ngươi quả thật đều là những kẻ ngu ngốc.”
Giọng nói của Thanh Đại vô cùng chói tai, ánh mắt nàng ta nhìn Bán Hạ tràn đầy oán hận và khinh miệt.
“Mẫu thân… Không, mẫu thân không thể nói ra lời như vậy được!”
Bán Hạ không thể tin được.
Người kế mẫu hiền hậu vẫn luôn yêu thương chăm sóc bốn huynh muội nàng như con ruột, làm sao có thể nói ra những lời tàn độc như thế chứ?
Thanh Đại cười khẩy, nhìn Bán Hạ như đang nhìn một kẻ ngốc: “Ngươi đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa, chẳng lẽ ngươi không biết trên đời này còn có một thủ đoạn gọi là nâng lên rồi sau đó mới ném xuống sao?”
Trong khoảnh khắc ấy, Bán Hạ bừng tỉnh hiểu ra. Hóa ra bốn huynh muội nàng chính là bị nuông chiều quá mức mà trở nên yếu đuối vô dụng như vậy.
Thanh Đại tiến đến gần, hung hăng bóp chặt lấy khuôn mặt của Bán Hạ rồi cất tiếng cười lạnh lùng:
“Dù sao ngươi cũng phải chết, ta đây sẽ cho ngươi chết một cách rõ ràng!”
Chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, làn da mỏng manh trên khuôn mặt nàng bị cào rách, nhưng nàng lại chưa kịp cảm thấy chút đau đớn nào.
“Đó là cái gì vậy?”
Bán Hạ hoảng hốt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt si mê kinh ngạc của hơn mười tên nam nhân cao lớn thô kệch đang đứng cạnh đó, cũng chẳng thấy được vẻ căm hận và ghen ghét trong ánh mắt của Thanh Đại.
Thanh Đại vô cùng căm ghét những ánh mắt mê đắm kia, lại càng căm ghét hơn nữa khuôn mặt đẹp như tiên nữ của Bán Hạ, thứ luôn khiến nàng ta phát điên lên vì ghen tỵ.
Tay nàng ta siết chặt dao găm, lập tức lao đến rạch vài đường lên mặt Bán Hạ.
Bán Hạ không còn khả năng phản kháng, chỉ đành bất lực cảm nhận nỗi đau đớn tột cùng khi khuôn mặt mình bị rạch từng nhát một.
“Á! Á!”
Nàng muốn chống cự, nhưng đáng tiếc nàng đã bị giày vò đến chỉ còn chút hơi tàn, chẳng có sức lực nào để mà vùng vẫy nữa.
Đám nam nhân kia chứng kiến dung nhan đẹp như tiên của nàng trong phút chốc bị hủy hoại đến mức máu thịt nhầy nhụa chẳng còn ra hình người, ai nấy đều lắc đầu thở dài tiếc nuối.
Thanh Đại sau khi điên cuồng trút giận mới thở dài một hơi, sau đó nàng ta lạnh giọng nói:
“Ngươi cũng giống như mẫu thân ti tiện của ngươi, dù có đẹp như tiên nữ thì thế nào chứ, cuối cùng vẫn thua ta và mẫu thân của ta mà thôi, ha ha ha ha….”
Bán Hạ đau đớn ôm lấy gương mặt đầy máu của mình, căm phẫn nhìn nữ nhân trước mặt: “Ta sắp thành thân với Thái tử rồi, nếu Thái tử ca ca biết ta bị ngươi hại chết, ngươi nghĩ mình còn sống nổi qua ngày mai sao?”
“Ha ha ha ha ha…” Thanh Đại nghe xong lại bật cười càng dữ dội hơn, khiến cho gương mặt nàng ta càng thêm dữ tợn.
“Ngươi đúng là ngu ngốc giống hệt mẫu thân ngươi, ngươi nghĩ nếu không có Thái tử đồng ý thì ta dám làm chuyện này sao?”
Nói xong, ngay trước mặt Bán Hạ, Thanh Đại để lộ bộ hỉ phục đỏ đang mặc giống hệt như nàng, nàng ta khoe khoang bộ trang phục như đang khoác lên dáng vẻ của kẻ chiến thắng.