Kim thị giận đến suýt nổ phổi, đưa tay chỉ thẳng vào mặt Bán Hạ mà hồi lâu chẳng nói nên lời.
Thanh Đại núp bên ngoài quan sát từ nãy, lúc này hận không thể lao vào xé xác Bán Hạ. Nghĩ lại, lúc ấy hẳn không ai nhìn thấy, bèn đánh liều bước vào, nói:
“Muội muội, ta khi nào cùng ngươi đến bên hồ nước chứ? Ngươi đừng oan uổng ta.”
Chỉ một câu, đã phủ nhận sạch trơn những lời vừa rồi của Bán Hạ.
Kim thị nghe thế, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, liền trách cứ Bán Hạ:
“Bán Hạ, dù sao Thanh Đại cũng là tỷ tỷ của ngươi, sao ngươi có thể vu oan giá họa cho tỷ tỷ mình như vậy chứ? Ngươi có biết, làm vậy sẽ tổn hại danh tiếng của nàng hay không?”
Bán Hạ biết rõ, bọn họ chắc chắn sẽ chết không thừa nhận, nghĩ rằng không ai chứng kiến.
Tuy nhiên, nàng đã sớm liệu đến việc này, nếu không cũng chẳng dám tùy tiện lên tiếng tố giác.
“Có hay không, chỉ cần hỏi một tiếng đám người hầu trong phủ sẽ rõ. Phủ lớn như vậy, kiểu gì chẳng có một hai người trông thấy.”
Thược Dược lập tức đứng ra:
“Lúc ấy nô tỳ bị sai đi lấy đồ, nên đã để Tiểu Hồ và Tôn Đại thay ta trông coi tiểu thư. Sợ tiểu thư mất hứng, Tiểu Hồ vẫn luôn âm thầm quan sát. Tiểu thư rơi xuống nước, cũng chính là Tiểu Hồ hô hoán đầu tiên, gọi người tới cứu tiểu thư lên bờ.”
Không đợi Kim thị mở lời, đại đường thúc đã nhanh chóng tiếp lời:
“Mau gọi Tiểu Hồ và Tôn Đại tới đây hỏi chuyện.”
Thanh Đại nghe xong hoảng hốt, nếu hỏi ra được gì, chẳng phải nàng sẽ bị buộc tội ác ý hãm hại muội muội hay sao?
Kim thị cũng không ngờ Thược Dược chỉ là một nha đầu, lại kín đáo cẩn thận đến vậy, còn sắp xếp cả người âm thầm trông chừng, giờ đây có muốn chối cãi cũng không xong.
Bà ta vội vàng hô lớn:
“Khoan đã...”
Tiểu nha đầu định chạy đi gọi người liền dừng bước, không biết phải làm thế nào.
Đại đường thúc cùng mọi người đều khó hiểu nhìn về phía Kim thị. Xưa nay, hình tượng bồ tát của bà ta trong lòng họ giờ phút này đã lung lay không ít.
“Thanh Đại, rốt cuộc có phải ngươi bất cẩn đẩy muội muội xuống nước không? Nếu đúng là tuổi nhỏ vô tri, tin rằng đường thúc đường thẩm cũng sẽ không quá tính toán với ngươi đâu.”
Thanh Đại nghe xong lập tức hiểu ý, vội vàng quỳ xuống khóc lóc nói:
“Mẫu thân, con chỉ là vô ý, bị hòn đá làm vấp chân, không cẩn thận mới đẩy muội muội ngã xuống nước, con thật không cố ý... Ô ô ô...”
Nghe xem, lời nói mới khéo làm sao, ác độc lập tức biến thành vô tình, quả là mồm mép lanh lợi!
Kim thị vờ giận dữ trách:
“Nếu là vô ý, sao lúc ấy ngươi không chịu nói rõ ràng?”
Thanh Đại nước mắt lưng tròng, bộ dáng như thể người suýt mất mạng chính là nàng ta vậy:
“Mẫu thân, con, con lúc đó hoảng sợ quá, không dám nói, mẫu thân, con sai rồi, ô ô ô…”
Dáng vẻ này của nàng ta giống hệt như đứa trẻ không hiểu chuyện lỡ làm sai, khiến người ta chẳng nỡ lòng trách mắng.
Bán Hạ vốn sớm biết chuyện sẽ thành ra như vậy, nàng cũng hiểu rõ chỉ dựa vào một việc này mà muốn lật đổ mẹ con Kim thị là điều không thể.
Nàng bèn mở lời xin giúp:
“Đường thúc, tỷ tỷ thật sự không phải cố ý đâu, ngài đừng trách tỷ ấy nữa, cháu xin ngài đấy.”
Đại đường thúc nhìn Bán Hạ, trong mắt ông, đứa trẻ mình nuôi dưỡng lớn lên, làm gì cũng đều tốt đẹp.
Ông thở dài một hơi:
“Con bé này thật là thiện lương nhân nghĩa, đường thúc thật hết cách với con rồi. Chuyện này cứ vậy bỏ qua đi!”
Mẹ con Kim thị lần đầu tiên chịu thiệt, trong lòng như vừa nuốt phải một con ruồi, khó chịu nghẹn ứ chẳng thể tiêu tan.
Nhưng việc đã tới nước này, còn có thể làm gì hơn được nữa. Đành nhịn xuống thôi, tránh để người ta tra xét hỏi ra sự thật, đến lúc đó càng thêm mất mặt xấu hổ.
“…”
“Tiểu thư, đêm đã khuya rồi, sao người còn chưa nghỉ ngơi?”
Bán Hạ nhìn Thược Dược đã ngáp ngắn ngáp dài, nhẹ giọng hỏi:
“Hành trang chuẩn bị rời đi đã thu xếp ổn thỏa chưa?”
“Vâng.” Thược Dược ngáp một hơi thật dài, gật đầu đáp lại, “Sáng sớm mai đã phải lên đường, dĩ nhiên phải chuẩn bị xong xuôi từ trước rồi ạ.”