Chương 50: Quận chúa Tử Tình (1)

Tiền Thiếu Đường bước ra, thái độ cực kỳ khách khí cung kính.

Lão phu nhân hài lòng gật đầu: “Tổ mẫu của cháu chắc đang sốt ruột lắm rồi nhỉ, chúng ta mau vào thôi, chớ để bà ấy đợi lâu.”

Tiền Thiếu Đường liền dẫn bọn họ trực tiếp vào đại sảnh Tiền phủ.

Trong đại sảnh có rất nhiều phu nhân quý tộc đang ngồi, đa số đều là gia quyến của các vị quan lại.

“Ai da, tỷ tỷ tốt của ta, cuối cùng tỷ cũng tới rồi, mau qua đây ngồi cạnh ta đi!”

Nói đoạn, Tiền lão phu nhân đã kéo lão phu nhân đến ngồi xuống bên cạnh mình.

“Xem tiểu nha đầu Bán Hạ này kìa, lần đầu tiên mới tới phủ ta phải không, hôm nay con cứ vui chơi cho thỏa thích nhé.”

Bán Hạ nhẹ nhàng cúi người về phía Tiền lão phu nhân: “Đa tạ lão phu nhân quan tâm chiếu cố.”

Tiền lão phu nhân bật cười vui vẻ, trước mặt mọi người lên tiếng khen ngợi: “Các ngươi chắc không biết đâu, nha đầu này biết cả y thuật nữa đấy. Hương an thần mà nàng đích thân điều chế cho ta dùng quả thực hiệu nghiệm vô cùng.”

Vừa dứt lời, lập tức có một vị phu nhân tiếp lời ngay: “Tiền lão phu nhân, chẳng phải nghe nói ngài nhiều năm nay luôn mất ngủ hay sao? Mấy vị thái y trong cung lần lượt kê đơn cũng không thấy chuyển biến gì cả.”

Tiền lão phu nhân đang vui vẻ, tính tình xưa nay thẳng thắn, lập tức đáp ngay: “Ngay cả đơn thuốc do Thái tử đích thân kê cũng chẳng thể chữa được, thế mà chỉ một viên hương an thần của nha đầu này, đã đủ giúp ta ngủ một giấc ngon lành tới tận sáng hôm sau, vẫn còn muốn dùng thêm nữa.”

Vị quý phu nhân kia lập tức cười như hoa nở, thuận theo lời Tiền lão phu nhân mà nói tiếp: “Nói vậy, xem ra y thuật của tiểu nha đầu này quả thật bác đại tinh thâm, ngay cả thái y trong cung cũng không bằng.”

Lời này bề ngoài nghe như vô tình, giống như đang khen ngợi, nhưng ẩn sâu bên trong lại chứa đầy mưu mô hiểm độc.

Các vị phu nhân xung quanh đều hiểu rõ, nhưng đều quen với lối xã giao khách sáo, chỉ mỉm cười im lặng quan sát.

Lão phu nhân hơi cau mày, lo lắng nhìn sang Bán Hạ, e rằng cháu gái sẽ không nhận ra cái bẫy trong lời nói ấy.

Tiền lão phu nhân cũng không ngờ lại có người cố tình gây sự lúc này, vừa định lên tiếng thì đã bị lão phu nhân nhẹ nhàng ngăn lại.

Lão phu nhân thấp giọng nói: “Muốn sống yên ổn trong kinh thành này, hạng người nào mà chẳng gặp qua, phải xem bản lĩnh của nó thôi.”

Bán Hạ nhẹ nhàng ngước mắt nhìn về phía vị phu nhân vừa cố tình gây chuyện kia, chỉ một cái liếc mắt đã nhận ra ngay đây chính là Đinh phu nhân, phu nhân của Đinh Ngự sử, mẫu thân của Đinh Sương.

Nàng lập tức hiểu rõ vì sao vị phu nhân này lại cố tình đào hố khiến nàng đắc tội với người ta.

Một câu tâng bốc mình hơn cả thái y trong cung, trước mặt đông đảo người thế này, tin tức nhất định sẽ truyền ra ngoài, tới tai thái y trong cung, khi ấy một tiểu nữ tử như nàng chắc chắn sẽ bị thái y căm ghét.

Bán Hạ liền bước tới trước, cúi người một cách cung kính lễ độ, giọng nói thanh nhã, dịu dàng êm ái như ngọc rơi trên khay vàng:

“Phu nhân, người đừng nên quá khen ngợi Bán Hạ như vậy. Bán Hạ chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương trong khuê phòng, học chút y thuật là vì không muốn phụ bạc y đức tổ tiên truyền lại. Hương an thần kia cùng lắm chỉ là mật dược gia truyền của tổ tiên mà thôi. Bán Hạ may mắn nhờ ánh hào quang của tổ tông, y thuật của Bán Hạ so với các vị thái y trong cung thật không dám đem ra mà nói. Phu nhân quá lời như vậy, e rằng sẽ khiến các vị thái y mất mặt.”

Lời này đáp lại vừa khéo léo vừa thỏa đáng. Thứ nhất là làm rõ y đức tổ tiên, khiến người ta nhớ lại năm xưa tổ tiên Dược gia từng cứu sống vạn người trong cung đình như thế nào.

Thứ hai là nhắc tới mật dược gia truyền, thứ mà chỉ Dược gia mới có, người ngoài dù muốn cũng chẳng thể lấy được.

Thứ ba, khéo léo chỉ ra rằng y thuật của nàng tuyệt đối không thể đem so với thái y cung đình, lời nói vừa rồi chính là do Đinh phu nhân tự ý mạo phạm thái y, hoàn toàn không liên quan gì tới nàng.

Sắc mặt Đinh phu nhân vừa rồi còn đang tươi cười, lập tức chuyển thành đen sầm, vô cùng khó coi.

Người ở đây ai mà chẳng hiểu rõ, Đinh phu nhân đâu phải kẻ ngốc, nàng ta lại không cách nào phản bác được.