Chương 49: Nhà họ Tiền mở tiệc (2)

Bán Hạ lập tức lạnh mặt: “Nàng ấy là nha hoàn thân cận của ta, tất nhiên phải hầu hạ sát bên người. Nếu hai ngươi không làm nổi việc này, thì lập tức quay về đi!”

Ngân Linh và Ngân Hạnh vừa nghe thấy sẽ bị trả về, lòng lập tức lạnh đi một nửa.

Nếu bị Ngũ tiểu thư viện cớ trả về, chẳng khác nào trở thành phế vật. Một khi đã vô dụng, nhất định sẽ bị phu nhân bán tới mấy nơi dơ bẩn như câu lan kỹ viện.

Nghĩ tới đây, dù lòng không cam tâm nhưng cả hai vẫn đành phải gật đầu nhận lời.

Hai người vừa lui ra, Thược Dược lập tức nói:

“Tiểu thư, mấy bức tường trắng tinh như tuyết kia, rốt cuộc làm thế nào mới được như vậy đây?”

Bán Hạ ngồi xuống ghế, uống một ngụm trà rồi đáp:

“Dùng sơn trắng tốt nhất là được.”

“Nhưng tiểu thư, nếu phải làm hết những việc đó, e rằng phải mất vài ngày mới xong, lại còn rất cực nữa.”

Khóe môi Bán Hạ chỉ nhẹ cong lên, không nói thêm lời nào. Nàng không để Thược Dược động tay vào chính là chờ hai kẻ kia tới rồi sai bảo.

“……”

Kinh thành lúc này xe ngựa nườm nượp, phố xá đông vui náo nhiệt vô cùng.

Phủ của Tiền công gia hôm nay đang tổ chức đại yến mừng thọ vô cùng linh đình.

Trong hoa viên phủ họ Tiền, các vị tiểu thư nhà quan lại quyền quý đều đang tụm lại cùng các tỷ muội thân thiết của mình, người năm kẻ ba, cười nói vui vẻ.

Bởi vì thân phận của Tiền công gia không hề tầm thường, nên phần lớn quan lại và quý nhân trong kinh thành đều dẫn theo gia quyến tới tham dự.

Các vị công tử thì tụ họp với nhau, người ngâm thơ làm câu đối, người thì chơi trò ném thẻ vào bình rượu, khắp nơi vang lên tiếng cười vui vẻ.

“Lão phu nhân, phủ họ Tiền tới rồi ạ.” Vương ma ma vươn tay dìu lão phu nhân xuống xe.

Thanh Đại nhanh tay lẹ mắt, lập tức tiến lên đỡ lấy tổ mẫu, dáng vẻ ân cần vô cùng.

Hầu lão phu nhân mỉm cười, lặng lẽ kéo tay Bán Hạ lên cùng.

“Hai cháu gái của ta, một trái một phải, vừa khéo.”

Bán Hạ lập tức đỡ lấy lão phu nhân, cúi đầu ngoan ngoãn, chẳng nói thêm câu nào.

Vừa mới vào cửa phủ, quản gia phủ họ Tiền đã lập tức tươi cười niềm nở tiến tới đón tiếp:

“Hầu lão phu nhân của phủ Dược Hầu đã tới, mau mau vào bẩm báo với lão phu nhân nhà chúng ta đi.”

Trong nháy mắt, người trong sân đều nhất loạt hướng ánh mắt sang bên này.

Đặc biệt là các vị công tử trẻ tuổi, khi nhìn thấy dung mạo xinh đẹp của Thanh Đại, cả đám ánh mắt đều lập tức ngây ngẩn.

“Mau nhìn kìa, Thanh Đại tiểu thư quả không hổ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, thật đúng là nhan sắc khuynh thành mà!”

Công tử của Lễ bộ thị lang, Lưu Văn Diệp, ánh mắt nhìn Thanh Đại cũng sáng lên đầy vẻ si mê.

“Thôi đi ngươi, một công tử nhỏ nhà thị lang như ngươi thì cũng chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà thôi!”

Cổ Nhược Hoài, con trai của Hình bộ thị lang, lạnh lùng tạt gáo nước lạnh vào Lưu Văn Diệp.

“Ngắm một chút cũng coi như hưởng phúc rồi. Biết đâu ngày nào đó may mắn trời ban, thật sự cưới được cô nương nhà phủ Dược Hầu về làm vợ thì sao.” Lưu Văn Diệp cười hềnh hệch, miệng nói mơ mộng viển vông.

Cổ Nhược Hoài lặng lẽ chỉ tay về phía Bán Hạ, thấp giọng nói: “Chuyện này thì có khả năng đấy, ví như vị Ngũ tiểu thư từ quê mới lên kia kìa.”

Vừa nghe lời này, Cổ Nhược Hoài lập tức sầm mặt xuống: “Cái tên này, miệng chó chẳng mọc nổi ngà voi! Một nha đầu quê mùa như ả ta, vừa thô tục vừa ngu dốt, lại còn khắc mẫu thân, chỉ có ma mới thèm cưới.”

Lời vừa nói ra hơi lớn tiếng, những người xung quanh đều nghe thấy, lập tức bụm miệng cười khúc khích.

Hầu lão phu nhân tất nhiên cũng nghe được vài phần, bà lập tức vỗ nhẹ lên tay Bán Hạ, chỉ sợ cháu gái không kiềm chế nổi cơn tức giận.

Thế nhưng Bán Hạ chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, chẳng nói lời nào. Những kẻ nàng không coi vào mắt, thì dù họ có nói gì cũng chẳng đáng để nàng phải bận lòng.

Hầu lão phu nhân thấy vậy rất hài lòng. Cháu gái này biết giữ bình tĩnh, không kiêu ngạo, không nóng nảy, tương lai nhất định là người làm nên đại sự.

Trái lại, Thanh Đại bên cạnh lúc này đã bắt đầu có chút kiêu ngạo, chiếc cổ trắng ngần ngẩng lên cao, dáng vẻ như một con công kiêu kỳ ngạo mạn.

Trong mắt nàng ta, đám nam nhân ở đây chẳng đáng lọt vào mắt, ngoại trừ người của hoàng tộc, ai nàng ta cũng đều coi thường.

“Hầu lão phu nhân, Thanh Đại muội muội, Bán Hạ muội muội, tổ mẫu sai Thiếu Đường đến đây đón các vị vào trong.”

Tiếng người từ xa truyền tới rõ ràng, đánh tan sự ồn ào ở nơi đây.