Chương 48: Nhà họ Tiền mở tiệc (1)

“Nhưng mà mẫu thân và phụ thân vì những lời của muội mà sinh ra mâu thuẫn, khiến mẫu thân suýt tự vẫn đó.” Thương Thuật vẫn chưa hiểu rõ.

Bán Hạ cười lạnh: “Ca ca cảm thấy, chỉ vài câu nói tốt đẹp mà cũng đủ để họ sinh ra hiềm khích, thế thì hóa ra là lỗi của Bán Hạ ta hay sao?”

Từ đầu đến cuối, Lương Khương vẫn nhíu chặt mày, luôn cảm thấy có điều gì không ổn, nhưng rốt cuộc không nói rõ được đó là gì.

“Thôi được rồi, đừng bận tâm mấy chuyện này nữa, chúng ta đi uống rượu đi. Chẳng phải đã hẹn nhau chuẩn bị lễ cập kê cho muội muội sao.”

Vừa nói, Thương Thuật vừa khoác vai Lương Khương kéo hắn ra ngoài.

Nghe đến lễ cập kê, ánh mắt Bán Hạ thoáng lạnh đi.

Kiếp trước cũng vì nàng quay về nên mới bổ sung lễ cập kê. Chính buổi lễ ấy khiến Nhị ca nàng mang tội danh ăn trộm đồ.

Nghĩ tới đây, lòng nàng chấn động. Đời này chuyện cũ lại sắp tái diễn, chỉ khác là, lần này có lẽ người gánh chịu sẽ là Tam ca.

Nghĩ vậy, nàng lập tức quay sang Hương Trúc nói: “Ngươi theo dõi người khác, có chắc sẽ không bị phát hiện?”

Hương Trúc lập tức lắc đầu đáp: “Tiểu thư yên tâm, để đảm bảo an toàn cho lão phu nhân, từ nhỏ Hương Trúc đã được luyện võ công. Chỉ chút việc theo dõi người, tuyệt đối sẽ không ai nhìn thấy được.”

“Tốt lắm. Giờ ngươi mau bí mật đi theo dõi hai vị ca ca của ta, nếu có bất cứ động tĩnh gì, lập tức trở về báo cho ta biết.”

“Tiểu thư cứ yên lòng, nô tỳ nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

Hương Trúc lập tức rời đi, âm thầm theo sát phía sau hai vị thiếu gia.

Thược Dược vẻ mặt đầy bất mãn: “Tiểu thư vừa trở về đã phải lo toan nhiều chuyện như thế, chẳng bằng cứ ở quê sống thoải mái cho rồi.”

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của Tần ma ma: “Ngũ tiểu thư có trong phòng không?”

Bán Hạ khẽ ngước mắt, nhìn qua Thược Dược. Thược Dược lập tức bước ra mở cửa.

Tần ma ma trên mặt mang theo ý cười. Đúng là đi theo Kim thị lâu ngày, công phu giả tạo cũng cực kỳ xuất sắc.

“Ngũ tiểu thư, phu nhân sợ bên này người hầu không đủ dùng, nên đặc biệt ban thưởng hai nha đầu này qua đây hầu hạ.”

Bán Hạ nhíu mày, cuối cùng cũng tới rồi. Trước đây là do bà ta coi thường nàng, cảm thấy nàng chẳng làm được trò trống gì nên không thèm giám sát.

“Tần ma ma, làm phiền ma ma thay Bán Hạ về cảm ơn mẫu thân đã quan tâm. Hai người nha hoàn này cứ để lại đi.”

Tần ma ma không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến vậy, liền nhìn về phía Bán Hạ đầy vẻ dò xét.

Nhưng sắc mặt của Bán Hạ trước sau đều luôn mang theo nụ cười mơ hồ, chẳng để người khác nhìn thấu điều gì.

“Được rồi, Ngũ tiểu thư đã giữ các ngươi lại, thì hai ngươi hãy ở đây hầu hạ cho thật tốt.”

Tần ma ma nói xong, hai nha hoàn lập tức bước tới hành lễ với Bán Hạ.

“Nô tỳ Ngân Linh, nô tỳ Ngân Hạnh, ra mắt Ngũ tiểu thư.”

Bán Hạ cười như không cười, nhìn chằm chằm vào hai người. Ngân Linh, Ngân Hạnh, nàng nhớ rõ kiếp trước cũng chính là hai kẻ này.

Hai nha đầu đó miệng lưỡi như rót mật, dụ dỗ khiến nàng mê muội tin tưởng, làm cho nàng dần xa cách Thược Dược và Hương Trúc.

Chỉ trách nàng khi ấy ngu ngốc, không nhận ra ai thực lòng đối tốt với mình, ngược lại còn bị những kẻ ác tâm kia lừa dối che mắt.

“Đã ở lại rồi thì nên ngoan ngoãn làm việc. Nếu các ngươi làm sai chuyện gì, bản tiểu thư tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua đâu.”

“Ngân Linh, Ngân Hạnh xin nghe lời Ngũ tiểu thư dạy bảo.”

Tần ma ma vừa rời khỏi, Bán Hạ liền nhìn hai người nói: “Đi dọn hết cỏ dại trong sân, sửa sang lại thành dáng vẻ như thế này.”

Bán Hạ vừa dứt lời thì đưa ra một tờ giấy đã vẽ sẵn sơ đồ. Thược Dược và Hương Trúc tò mò, vội ghé mắt nhìn qua một cái.

Vừa nhìn thấy, hai người lập tức sáng mắt, dáng vẻ tiểu viện trong bức tranh đúng là vừa ấm áp vừa hoàn mỹ vô cùng.

Ngân Linh và Ngân Hạnh nhìn tờ giấy kia, ban đầu cũng mắt sáng lên, nhưng chỉ lát sau lập tức xụ mặt.

Ngân Hạnh dè dặt nhìn Bán Hạ, nhỏ giọng hỏi: “Ngũ tiểu thư, những việc này chỉ giao cho hai nô tỳ chúng em làm thôi sao?”

Bán Hạ cười như không cười, ánh mắt hơi lạnh: “Ở đây còn có ai khác nữa sao?”

Ngân Linh lập tức chỉ về phía Thược Dược: “Chẳng phải còn có nàng ta nữa à?”