Lúc này, tảng đá lớn trong lòng Kim thị mới rơi xuống, bà ta thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Nhưng nương à, nương thật sự không để đệ đệ kế thừa tước vị sao?” Thanh Đại không nhịn nổi, lập tức chạy đến hỏi bà ta.
Kim thị vừa diễn kịch một hồi, lúc này có chút mệt mỏi, nửa nằm nửa ngồi đáp:
“Nha đầu ngốc, nếu thật không cho đệ đệ con kế vị, vậy chẳng phải mọi chuyện nương làm bao lâu nay đều uổng phí hay sao?”
“Nhưng mà nương, sao lúc nãy nương còn nói ra những lời ấy, nghe thật đáng sợ quá.”
Kim thị cười lạnh:
“Còn không phải vì con tiện nhân Bán Hạ kia. Trước mặt Tiền lão phu nhân, nó cố ý nói bóng gió, vạch trần chuyện nương nâng cao dìm chết mấy đứa con của Ngọc Dung. Giờ đây Tiền lão phu nhân ra ngoài chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối, lan truyền khắp nơi. Muốn rửa sạch hiềm nghi, nương chỉ còn cách này thôi.”
Thanh Đại nghe xong, vẫn chưa hài lòng nói:
“Nương à, nương làm vậy rồi sau này đệ đệ thực sự kế thừa tước vị, chẳng phải sẽ thành trò cười sao?”
Kim thị hoàn toàn chẳng chút lo lắng:
“Đúng là nha đầu ngốc. Người nói không để đệ đệ kế vị là nương, đâu phải đệ đệ con nói. Đợi tới khi mấy đứa con của Ngọc Dung chết sạch hết rồi, tước vị hầu gia này không để Phù Thạch kế thừa, thì còn ai kế thừa đây?”
Thanh Đại nghe thế lập tức kinh hãi:
“Nương à, chẳng lẽ nương muốn bọn chúng đều chết hết sao?”
Đáy mắt Kim thị hiện lên một tia độc ác vô cùng đáng sợ:
“Mấy đứa con của tiện nhân Ngọc Dung kia vốn không nên sống trên đời, để bọn chúng chết đã là nhẹ nhàng lắm rồi.”
Thanh Đại nghe xong lập tức phấn chấn hẳn lên, vừa nghĩ tới khuôn mặt tuyệt sắc phía sau lớp mặt nạ của Bán Hạ, nàng ta đã ghen ghét không chịu nổi:
“Nương nói đúng, bọn chúng đáng chết cả, sống trên đời chỉ tổ lãng phí lương thực thôi.”
“…”
“Rầm!” một tiếng lớn, cửa nhỏ bên ngoài sân viện của Bán Hạ bị người ta đá mạnh bật tung ra.
Bán Hạ còn chưa kịp ngồi xuống yên vị, đã thấy hai vị ca ca khí thế hung hăng xông vào, rõ ràng là tới hỏi tội nàng.
“Tại sao ngươi lại đi gây chia rẽ tình cảm giữa cha và nương?” Thương Thuật vừa bước vào đã lớn tiếng quát.
Do vết thương trên người chưa khỏi hẳn, hắn vẫn chỉ có thể đứng chứ không thể ngồi.
Dáng người Bán Hạ chỉ đứng đến ngang cổ hắn, nàng nhìn hắn phải ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng lạnh đi:
“Tam ca, huynh đây là tới để hưng sư vấn tội ta đấy à?”
Lương Khương thái độ dịu dàng hơn một chút, giải thích:
“Vừa rồi nương đã muốn tự sát, lại còn bảo muốn tứ đệ viết văn thư cam kết đời này không kế thừa tước vị nữa.”
Bán Hạ nghe xong lập tức hiểu ra, hóa ra hai vị ca ca này đã bị màn kịch vừa rồi của Kim thị tẩy não mất rồi.
Nàng lạnh nhạt nhìn hai huynh trưởng, thản nhiên hỏi ngược lại:
“Cho nên?”
“Cho nên từ nay về sau, ngươi đừng làm ra chuyện gì khiến cha nương hiểu lầm nhau nữa!” Thương Thuật nghiêm giọng trách cứ.
Đối mặt với lời quở trách của Thương Thuật, Bán Hạ chẳng hề sợ hãi chút nào, lại hỏi:
“Là ta khiến cha nương hiểu lầm nhau ư? Tam ca, rốt cuộc ta đã làm gì nào?”
Chỉ một câu hỏi, hai huynh đệ đều lập tức cứng họng không đáp nổi. Ngẫm lại thật kỹ, quả thực Bán Hạ chưa từng làm điều gì gây hiểu lầm cả.
Thấy hai người im lặng, Bán Hạ tiếp tục truy vấn:
“Có phải ta từng nói một chữ không tốt nào về nương không?”
Hai huynh đệ đồng loạt lắc đầu, quả thật không hề có.
“Vậy ta có từng nói với cha rằng nương không tốt điểm nào chăng?”
Hai huynh đệ lại đồng loạt lắc đầu, xác thực chưa từng nói.
“Ta trước mặt mọi người luôn hết lời khen ngợi nương thiện lương nhân hậu, lẽ nào đó cũng là lỗi của ta?”
Hai huynh đệ lần cuối cùng đồng loạt lắc đầu. Quả thật, hình như muội muội chẳng làm gì sai cả.
“Vậy thì ta thật không hiểu nổi, hai vị ca ca tới đây hùng hổ chất vấn ta, là có ý gì? Chẳng lẽ ta trong mắt các huynh lại là người chẳng đáng được tin tưởng đến thế sao?”
Lúc nói lời này, giọng điệu Bán Hạ rõ ràng vô cùng tức giận. Hai vị ca ca này rốt cuộc đầu óc chứa thứ gì, chẳng lẽ chỉ toàn rơm rạ thôi sao?