Chương 46: Kim thị tìm đường chết (1)

Bán Hạ lặng lẽ quan sát phản ứng của Kim thị, nàng không tin bà ta còn có thể giả bộ thêm được nữa.

Quả nhiên, Kim thị nổi giận, chỉ thẳng mặt Bán Hạ mà mắng: “Cái đồ khắc mẹ nhà ngươi, vừa về đã lập tức chia rẽ tình cảm giữa ta và cha ngươi, rốt cuộc ngươi có ý đồ gì?”

Bán Hạ lập tức nước mắt tuôn rơi, quỳ phịch xuống đất khóc lóc: “Bán Hạ chỉ vì cảm thấy mẫu thân rất tốt, nên mới nói lời tốt cho người, tuyệt đối không hề muốn chia rẽ tình cảm của mẫu thân và phụ thân đâu.”

“Ngươi còn dám cãi, ngươi mà còn nói thêm câu nữa, ta lập tức xé nát miệng ngươi ra!”

Kim thị giận đến mức chẳng còn màng đến thể diện, trước mặt Dược Hầu cũng không kìm nén nổi nữa.

Bán Hạ không dám nói tiếp, chỉ nghẹn ngào khóc nức nở, dáng vẻ hết sức đáng thương, khiến người nhìn vào cũng thấy đau lòng thay.

Dược Hầu tức giận quát lên: “Đủ rồi! Kim thị, từ đầu đến cuối đứa nhỏ này đều đang khen ngươi tốt, nào có nửa câu nói xấu ngươi?”

Kim thị lúc này mới giật mình tỉnh táo, bà ta đã hoàn toàn trúng kế của Bán Hạ, bị nàng dẫn dắt sa vào bẫy.

Dược Hầu nhìn Bán Hạ đau lòng, dịu giọng nói: “Bán Hạ, con về phòng trước đi, nhớ kỹ lời cha dặn.”

Bán Hạ ấm ức bước ra ngoài, vừa ra khỏi cửa, vẻ mặt tủi thân lúc nãy hoàn toàn biến mất.

Nàng biết rõ, dù sao họ cũng là vợ chồng mười mấy năm trời, muốn lập tức chia rẽ chẳng dễ dàng gì. Nhưng ít nhất hiện giờ, giữa hai người đã bắt đầu xuất hiện ngăn cách.

Kim thị cố nén giận trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Lão gia, thϊếp cũng chỉ sợ ngài tức giận, nên mới hiểu lầm ý của Bán Hạ.”

Dược Hầu ngồi xuống, cầm lấy ly trà do Kim thị đưa tới, rồi lập tức đặt mạnh xuống bàn.

Tiếng “rầm” vang lên, khiến Kim thị run bắn người.

Gương mặt Dược Hầu âm trầm u ám: “Bà có biết trang phục của Bán Hạ, đã trở thành trò cười khắp kinh thành rồi không? Nói đi, rốt cuộc bà có ý đồ gì?”

Kim thị làm bộ oan ức, đáp lại: “Lão gia, những y phục thϊếp chuẩn bị cho Bán Hạ đều là đồ tốt nhất, nàng ta tự mình không biết phối hợp, sao lại trách thϊếp được chứ?”

Dược Hầu trong lòng vẫn chưa nguôi giận: “Năm xưa bà dung túng cho ba đứa con của Ngọc Dung, giờ lại chiều chuộng chúng thành đồ vô dụng, chẳng lẽ bà không có chút tư tâm nào sao?”

Kim thị lập tức ra vẻ oan ức cùng cực: “Lão gia, tỷ tỷ Ngọc Dung mất sớm, thϊếp cũng vì thương xót ba đứa nhỏ ấy, nên mỗi lần chúng phạm sai lầm, thϊếp đều không nỡ lòng trách phạt.”

Dược Hầu hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn Kim thị: “Chẳng lẽ bà chưa từng tính toán thay cho Phù Thạch, muốn nó kế thừa tước vị hầu gia của ta sao?”

Kim thị nghe xong lập tức đáp lại: “Trên Phù Thạch còn có ba người ca ca, dù tính thế nào, cũng đâu tới lượt nó chứ?”

“Cho nên bà mới chiều hư ba đứa lớn, để tương lai Phù Thạch có thể danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị.”

“Lão gia!” Kim thị lập tức bật khóc nức nở: “Sao ngài lại nghĩ thϊếp như vậy chứ? Phù Thạch dù không kế thừa tước vị, tương lai vẫn còn ba vị ca ca che chở, thϊếp cần gì phải hao tâm tổn trí như thế chứ!”

Dược Hầu lúc này không có chứng cứ gì, tất cả đều dựa vào suy đoán của ông.

Kim thị thấy ông vẫn một mực nghi ngờ, liền lập tức thề độc: “Lão gia, nếu ngài không tin thϊếp, thϊếp nguyện lấy cái chết để chứng minh lòng trong sạch, cũng có thể bảo Phù Thạch viết giấy cam đoan cả đời không kế thừa tước vị, lão gia, thϊếp thực sự oan uổng quá mà!”

Vừa nói xong, Kim thị liền đâm đầu về phía bức tường, làm ra vẻ quyết chết.

Dược Hầu vội vàng lao tới ngăn cản, nhưng Kim thị để diễn cho chân thật, càng làm mạnh hơn.

Tiếng động lớn bên này lập tức thu hút rất nhiều người trong phủ.

Trong phút chốc, đám người hầu đều chạy tới khuyên can, mất một hồi lâu mới yên ổn trở lại.

Kim thị đòi chết, lại còn muốn Phù Thạch viết giấy cam đoan không kế thừa tước vị, mọi người đều nghe rõ ràng. Bất kỳ ai nghe xong cũng đều cảm thấy Kim thị thật sự chịu oan uổng lớn.

Cuối cùng, Dược Hầu thở dài bất lực nói: “Được rồi, ta tin bà là được chứ gì.”

Nghe thấy câu này, Kim thị mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giả bộ thương tâm nói tiếp: “Thϊếp lập tức sai người đón Phù Thạch từ thư viện về, để nó viết giấy cam kết không nhận tước vị.”

“Viết cái gì mà viết? Còn chưa đủ mất mặt hay sao!” Dược Hầu phất mạnh tay áo, tức giận rời đi.