Chương 45: Tin đồn lan truyền (2)

Chờ đến lúc trong phòng không còn ai khác, Vương ma ma mới bưng một chén trà tới, đưa cho Hầu lão phu nhân, vẻ mặt cực kỳ hớn hở.

Hầu lão phu nhân thần sắc thoải mái, nét mặt vui vẻ nói: “Cơn tức này ta nhẫn nhịn hơn mười năm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng xả được một chút.”

Vương ma ma thấp giọng nói nhỏ: “Chuyện này để Tiền lão phu nhân biết được, e rằng chẳng mấy hôm cả kinh thành sẽ truyền ra khắp nơi.”

“Truyền ra là đúng rồi, vốn nên để mọi người biết từ lâu mới phải. Trước đây chúng ta không tiện mở miệng nói Kim thị không tốt, tránh bị người đời nói ra nói vào. Giờ đây Bán Hạ nha đầu dùng chiêu này rất tốt, vừa công khai khen ngợi Kim thị, lại vừa vạch trần sự thật bà ta dùng thủ đoạn ‘bổng sát’, khiến bà ta chỉ biết nghẹn cứng không thể phản bác.”

Vương ma ma cũng phụ họa nói: “Cũng may lúc trước Ngũ tiểu thư được nuôi dưỡng bên ngoài, bằng không giờ chắc cũng giống ba vị thiếu gia, bị chiều đến hỏng rồi.”

Nhắc tới ba đứa cháu trai, trong lòng lão phu nhân lại không khỏi tức giận.

Sáng hôm sau, vừa bãi triều trở về, Dược Hầu gia lập tức nổi trận lôi đình.

Chỗ ở của Bán Hạ vốn cách thư phòng của phụ thân rất gần, cho nên ngay khi nghe động tĩnh nàng đã lập tức mặc lại bộ đồ hôm qua tiếp khách, vội vàng chạy sang.

Nàng hiểu rõ, phụ thân nhất định là ở trong cung bị người ta chê cười, nếu không thì đã chẳng tức giận đến mức này. Đương nhiên tất cả đều nằm trong tính toán của nàng, không làm vậy, sao phụ thân có thể nhìn rõ được bộ mặt thật của Kim thị?

“Phụ thân, người làm sao vậy?”

Bán Hạ vừa bước vào đã thấy cảnh hỗn độn khắp nơi.

Dược Hầu vừa thấy Bán Hạ trong bộ y phục quê mùa, lập tức nhớ đến những lời châm chọc của đồng liêu sau lưng mình trong cung, càng thêm giận dữ vô cùng.

“Phụ thân, có chuyện gì thì nói ra, chúng ta cùng nhau nghĩ cách giải quyết, đừng tức giận kẻo lại hại sức khỏe.”

Dược Hầu nhìn con gái hiểu chuyện như vậy, trong lòng càng thêm áy náy.

Đồng liêu trong triều đều nói, con gái từ quê mới về ăn mặc quê mùa thô tục, hóa ra đều do phu nhân cố ý làm ra như thế. Còn phu nhân, ngày ngày giả vờ làm Bồ Tát sống, thật ra là đang dùng chiêu “bổng sát” mà chiều hư ba đứa con trai, duy nhất chỉ có con gái ruột là giáo dưỡng cẩn thận.

Trước đây không biết cũng thôi, giờ thì ngay cả Tiền lão phu nhân tận mắt chứng kiến, còn có thể giả được sao?

Chỉ đáng tiếc, đứa con gái ngốc nghếch này hoàn toàn chẳng hiểu chút tâm tư mưu mô nào, còn hết lòng ca ngợi mẫu thân tốt đẹp.

“Bán Hạ, con có từng oán trách phụ thân không?”

Dược Hầu lại hỏi con gái, không biết việc đón nàng về, liệu có phải là sai lầm hay không.

Bán Hạ ngọt ngào mỉm cười, dịu dàng đáp: “Phụ thân, nữ nhi đã từng nói, mọi việc phụ thân làm đều là vì tốt cho con, sao con có thể oán trách được chứ?”

Dược Hầu nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra, ánh mắt trở nên sáng tỏ vô cùng.

“Bán Hạ, sau này y phục mẫu thân chuẩn bị, con không cần mặc nữa. Phụ thân sẽ làm chủ cho con, về sau con cứ tự mình chuẩn bị trang phục.”

Bán Hạ cố ý hỏi thêm một câu: “Phụ thân, chẳng lẽ đồ mẫu thân chuẩn bị không tốt sao? Con nghe nói loại vải này rất đắt giá đó.”

Nghe đến đây, Dược Hầu càng thêm giận dữ, vô cùng tự trách nói: “Là do phụ thân không làm tròn trách nhiệm của một người cha, khiến con chịu nhiều khổ cực rồi.”

Ngay đúng lúc này, Kim thị bước vào, không rõ tình hình ra sao đã lên tiếng hỏi ngay: “Lão gia, nghe nói ở trong cung người bị chọc tức, rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?”

Dược Hầu quay sang nhìn Kim thị, ánh mắt như phun ra lửa, khiến bà ta giật mình hoảng sợ.

“Phu nhân có thể để Thanh Đại ăn mặc cao quý sang trọng, vì sao lại cố ý khiến Bán Hạ ăn mặc như vậy, rốt cuộc bà có ý đồ gì?”

Kim thị vừa nghe lập tức hiểu ra ngay, nhất định là có lời ong tiếng ve truyền ra, khiến lão gia không vui.

Bà ta lập tức bày ra vẻ mặt oan ức, khóc lóc sướt mướt, nghẹn ngào đáp: “Lão gia, thϊếp thân bao nhiêu năm qua tận tụy vì cái nhà này, đối xử với con cái trước sau đều công bằng như nhau. Nay lão gia nghe vài lời thị phi bên ngoài, liền tới trách móc thϊếp thân, thϊếp thân thật oan uổng mà… huhu.”

Dược Hầu ghét nhất là nhìn thấy đàn bà khóc lóc, đặc biệt lúc này thấy Kim thị càng thêm chán ghét.

Bán Hạ lúc này cố tình chen vào một câu: “Phụ thân, mẫu thân đối với huynh muội chúng con đều cực kỳ tốt, tốt tới mức còn hơn cả với đệ đệ và tỷ tỷ nữa cơ.”

Một câu này lập tức khiến Dược Hầu như tỉnh ngộ.

Trên đời này, làm gì có nữ nhân nào lại đối xử với con của người khác còn tốt hơn cả con ruột của mình chứ? Trừ khi trong lòng mang mục đích bất chính mà thôi.