Chương 43: Tiền lão phu nhân (1)

Nam tử áo gấm kia tên là Tiền Thiếu Đường, là trưởng tử trưởng tôn của Tiền công gia, phẩm tính ngay thẳng chính trực. Kiếp trước, nàng nhớ rõ, Tiền Thiếu Đường này nhờ tài hoa của mình mà trở thành thừa tướng trẻ tuổi nhất trên triều đình.

“Bán Hạ muội muội hữu lễ.”

Tiền Thiếu Đường vừa thấy y phục quê mùa trên người Bán Hạ, chân mày hơi cau lại một chút, nhưng vì phép lịch sự nên không nói gì thêm.

Bán Hạ đương nhiên nhìn ra vẻ khinh thường thoáng qua trong đáy mắt hắn, nhưng đây vốn là điều nàng muốn nhìn thấy.

“Tiền ca ca an hảo, Bán Hạ vừa mới từ quê lên, chẳng hiểu biết điều gì, mong Tiền ca ca sau này chỉ giáo nhiều hơn.”

“Nhìn cháu gái của tỷ kìa, thật là biết ăn nói. Ta thật hận không thể lập tức đón nha đầu này về nhà ta ngay mới được.”

Tiền lão phu nhân vừa dứt lời, Hầu lão phu nhân lập tức không vui, trêu chọc:

“Chuyện này thì không được rồi, muốn cháu gái thì bảo con dâu bà sinh thêm một đứa đi.”

Tiền lão phu nhân cười mắng:

“Ai da, lão tỷ à, bà rõ ràng cố ý trêu ta mà. Cả đời ta chẳng sinh nổi đứa con gái nào, mấy đứa con dâu kia cũng chỉ toàn sinh con trai, bà còn lấy việc này ra trêu tức ta.”

Hầu lão phu nhân cười lớn:

“Dù sao cháu gái bảo bối của ta thì không nhường đâu.”

Bán Hạ đứng một bên lặng lẽ quan sát, thầm xác định được, quan hệ giữa tổ mẫu mình và Tiền lão phu nhân chắc chắn không hề đơn giản.

Mọi người vừa nói chuyện vừa cùng hai vị lão phu nhân trở lại phòng khách.

Tiền lão phu nhân vốn thân thiết với Hầu lão phu nhân, liền thấp giọng nhắc nhở: “Nha đầu này đúng là một cô nương tốt, nhưng cách ăn mặc trang điểm ấy à, bà phải dạy bảo cẩn thận mới được.”

Hầu lão phu nhân thoáng dừng bước, ánh mắt liếc nhìn bộ y phục quê mùa chướng mắt của Bán Hạ, vẻ mặt đầy trầm tư.

Bán Hạ sớm chuẩn bị an thần hương, nguyên nhân chính là vì nàng biết rõ đời trước, Tiền lão phu nhân ngủ rất ít, mỗi ngày chẳng quá ba canh giờ.

Hôm nay, nàng mượn tay tổ mẫu tặng an thần hương cho Tiền lão phu nhân, chỉ cần bà dùng thử một lần, giấc ngủ đảm bảo, sau này tự nhiên sẽ nhớ tới điểm tốt của nàng.

Kim thị vừa nghe tin, lập tức dẫn theo Thanh Đại nhanh chóng tới nơi.

“Nghe nói Tiền gia lão phu nhân tới chơi, con lập tức dẫn theo nữ nhi tới thỉnh an ngài đây.”

Kim thị vừa nói vừa cười, vô cùng thân thiết ngồi xuống phía dưới Hầu lão phu nhân.

Thanh Đại bước vào, vội tiến lên phía trước, bộ dạng cung kính lễ phép hành lễ với Tiền lão phu nhân: “Lão phu nhân, Thanh Đại xin thỉnh an lão phu nhân.”

Tiền lão phu nhân mặt mày tươi cười, hòa ái khoát tay nói: “Được rồi, đứng lên đi, đâu phải lần đầu gặp mặt, hà tất giữ nhiều lễ nghi đến vậy làm gì.”

Thanh Đại cười duyên dáng, lập tức xoay người lại làm nũng với Hầu lão phu nhân.

“Tổ mẫu, cháu gái đến chậm, tổ mẫu đừng giận cháu nha.”

Hầu lão phu nhân vẫn giữ nguyên ý cười, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Thanh Đại, nói: “Con nha đầu này, chỉ giỏi nói bậy, tổ mẫu yêu thương con như thế, sao nỡ lòng trách phạt.”

Thanh Đại đứng cạnh Bán Hạ, quả thật một trời một vực, đặc biệt là cách ăn mặc trang điểm, vừa nhìn vào đã thấy rõ sự khác biệt.

Tiền Thiếu Đường từ đầu chí cuối đều đứng sau Tiền lão phu nhân, lặng lẽ quan sát tất cả, một câu cũng không mở lời.

Kim thị tự đắc nhìn nữ nhi dung mạo xinh đẹp của mình, trong lòng thầm nghĩ, Bán Hạ kia lấy gì ra mà so được với con gái của bà ta?

Khóe môi Bán Hạ khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Cười đủ rồi, tiếp theo nên khóc thôi.

Nàng chậm rãi bước tới gần Kim thị, nụ cười trên gương mặt lại càng thêm vẻ ngây thơ vô tội.

Nhìn thấy nụ cười ấy, Tiền Thiếu Đường không khỏi cau mày. Hắn chẳng tin một nữ tử mà đáy mắt luôn ẩn chứa oán khí lại có thể đơn thuần vô tư như thế.

Quả nhiên, ngay khi Bán Hạ vừa cất tiếng, nụ cười trên mặt Kim thị lập tức cứng lại, chẳng cách nào giữ nổi nữa.

“Mẫu thân, trước đó từng nghe ca ca nói, mẫu thân rất tốt bụng, hết sức yêu thương mấy huynh muội chúng con. Còn đặc biệt bảo tỷ tỷ nhường cả Tiểu Ngọc lâu lại cho con nữa.”

“Chỉ là Bán Hạ vừa mới trở về, sao có thể tranh đoạt chỗ ở của tỷ tỷ chứ? Hơn nữa, những y phục mẫu thân chuẩn bị cho con, toàn bộ đều là chất liệu tốt nhất.”

“Bán Hạ không dám phụ lòng mẫu thân, cho nên mới chọn bộ y phục đẹp nhất mặc ra đây.”