Chương 42: Tiền lão phu nhân (1)

Trên đường tới An Hòa tiểu viện, hễ đám hạ nhân nhìn thấy cách ăn mặc của Bán Hạ, liền không khỏi bụm miệng cười thầm, khe khẽ bàn luận với nhau:

“Xem kìa, đúng là nha đầu nhà quê, nhìn bộ dạng nàng ta mặc ra ngoài, chẳng biết thiên hạ sẽ cười đến mức nào nữa.”

“Còn phải nói sao, thôn nữ thì mãi vẫn là thôn nữ, dù có trở về tổ vàng tổ bạc, cũng chẳng tẩy sạch được mùi bùn đất trên người.”

“Các ngươi xem Thanh Đại tiểu thư nhà ta, quả thật là tiên nữ hạ phàm, so với vị Ngũ tiểu thư này, thì một người trên trời, một người dưới bùn.”

“Đúng thế, nhưng nói đi cũng phải nói lại, Ngũ tiểu thư từ nhỏ bị nuôi dưỡng nơi thôn dã, không biết ăn mặc trang điểm cũng là lẽ thường tình.”

“Nói cho các ngươi biết, chúng ta cứ tận tâm hầu hạ Thanh Đại tiểu thư là được, còn Ngũ tiểu thư ấy mà, bỏ bê chút cũng chẳng sao.”

“Đương nhiên rồi, Thanh Đại tiểu thư của chúng ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, sau này vương tôn công tử tới cầu thân chắc chắn sẽ nhiều không kể xiết.”

“Còn Ngũ tiểu thư ấy à, tiếng xấu khắc mẫu còn mang trên người, lại thêm chút quê mùa bùn đất, liệu có ai muốn cưới hay không, còn phải xem lại đó.”

Đám nha hoàn túm tụm nhỏ giọng cười nhạo, không ngờ lời này lại bị Thược Dược đi ngang qua nghe được rõ ràng, khiến nàng tức giận đến đỏ cả mặt, quay sang quát lớn:

“Các ngươi vừa nói gì hả? Có gan thì nói to lên thử xem nào!”

Mấy nha hoàn kia lập tức cúi đầu, giả vờ chăm chỉ làm việc, cứ như chưa từng nói xấu người khác vậy.

Bán Hạ đương nhiên cũng nghe thấy vài phần, nàng cố ý dừng bước, nhẹ giọng nói một câu:

“Hà tất phải so đo với những kẻ mắt nông mày cạn ấy làm gì.”

“Tiểu thư…”

Thược Dược không hiểu nổi, tính khí tiểu thư sao lại thay đổi hoàn toàn như vậy? Nếu là trước đây, tiểu thư nghe được những lời kia chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ cho chúng đâu.

Khóe mắt Bán Hạ thoáng nhìn thấy mấy bóng người nơi hành lang An Hòa viện, khóe môi nàng lại lần nữa cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

Nàng chỉ khẽ buông một câu hờ hững:

“Không lấy chồng được, thì cũng có cái tốt của không lấy chồng, ấy là được ở lại, tiếp tục làm chủ tử của bọn họ.”

Chỉ một câu ngắn ngủi, đã khiến sắc mặt mấy nha hoàn vừa nãy bàn tán xôn xao lập tức trở nên trắng bệch.

Đúng vậy, cho dù Thanh Đại tiểu thư có tốt đẹp đến mấy, sau này gả đi nơi khác rồi thì cũng chẳng có lợi ích gì cho bọn họ. Trái lại, tiểu thư ở lại trong phủ mới là người bọn họ phải ngày ngày dè chừng sắc mặt.

“Đây chính là cháu gái vừa từ quê về của ngươi à?”

Một giọng nói già nua vang lên, Bán Hạ quay đầu, liền nhìn thấy một vị phu nhân ăn mặc hoa quý đang đứng cạnh tổ mẫu mình.

Bán Hạ vội vàng tiến lên, lễ phép hành lễ:

“Bán Hạ xin thỉnh an tổ mẫu, không biết đêm qua tổ mẫu nghỉ ngơi có ngon giấc không ạ?”

Hầu lão phu nhân vội vàng đỡ nàng dậy, dịu dàng nói:

“Tốt, tốt lắm. Chỉ là nghe bọn họ nói mấy ngày nay cháu trở về đây ngủ không quen, cứ gặp ác mộng liên tục.”

Thấy ánh mắt tổ mẫu tràn đầy thương yêu, Bán Hạ hiểu rõ tổ mẫu thật lòng quan tâm mình, nàng lập tức mỉm cười nhẹ nhàng đáp:

“Không sao đâu ạ, cháu gái chỉ hơi lạ giường, qua mấy ngày nữa là ổn thôi.”

Nói rồi nàng lấy ra vài cây an thần hương, nhẹ nhàng đưa cho Hầu lão phu nhân:

“Tổ mẫu, đây là an thần hương cháu gái đặc biệt điều chế cho người. Buổi tối thắp một cây, đảm bảo người sẽ ngủ yên suốt đêm, đến tận sáng sớm hôm sau.”

“Ồ, có loại an thần hương tốt đến vậy sao? Nếu thật sự hiệu quả như thế, xem ra ta phải mặt dày xin mấy cây từ lão tỷ muội đây rồi.”

Hầu lão phu nhân bật cười sảng khoái, vẫy tay hào phóng đáp:

“Cứ lấy đi, cứ lấy đi, lấy hết cũng được, dù sao hết rồi, cháu gái ta cũng sẽ điều chế tiếp cho ta thôi.”

Nói xong bà liền kéo Bán Hạ lại gần giới thiệu:

“Nha đầu, vị này chính là phu nhân của Tiền công gia, là mệnh phụ được hoàng thượng sắc phong.”

“Tiền lão phu nhân an hảo.” Bán Hạ nhanh chóng thi lễ.

Tiền lão phu nhân nở nụ cười hiền từ, lập tức đỡ nàng dậy nói:

“Ta với tổ mẫu cháu vốn là bạn thân khuê phòng lâu năm, cháu không cần khách khí như thế đâu.”

Dứt lời, bà quay người vẫy tay về phía một nam tử áo gấm phía sau:

“Mau lại đây, mau lại đây, đây chính là muội muội Bán Hạ của con đó.”