Nguyệt Bắc Dực từng vô số lần tưởng tượng cảnh tượng ngày gặp lại Bán Hạ, nhưng tuyệt nhiên chưa từng nghĩ tới tình huống này. Hận ý đang bùng cháy dữ dội trong đôi mắt nàng, khiến hắn bỗng trở nên lúng túng, hoang mang.
“Hạ Hạ.”
Một tiếng gọi dịu dàng kéo Bán Hạ ra khỏi hồi ức căm hận. Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt đã vô thức dâng tràn nơi khóe mắt nàng. Nàng cố gắng chịu đựng, không để giọt lệ nào rơi xuống, nhưng dù che giấu cách nào cũng không thể xóa tan được sự căm hận đỏ ngầu trong ánh mắt.
“Hạ Hạ, đừng sợ, là Dực ca ca đây.”
Nguyệt Bắc Dực tiến tới, đưa tay định chạm vào trán nàng, nhưng ngay lập tức, Bán Hạ cảnh giác hất tay hắn ra. Nàng lập tức rời khỏi giường, chăm chú đề phòng nhìn hắn, như thể hắn chính là một ác nhân mười phần tội ác không thể tha thứ.
Ánh mắt như vậy khiến tim Nguyệt Bắc Dực không khỏi run lên, đau đớn vô cùng.
“Dực công tử, nơi đây là khuê phòng của nữ tử, đêm hôm khuya khoắt ngài tự tiện xông vào, e là đã phạm quốc pháp.”
Ánh mắt Bán Hạ vô cùng lạnh nhạt, tựa như một khối băng sắc bén, khiến Nguyệt Bắc Dực không dám tiến lại gần thêm nửa bước.
“Dực công tử?”
Nguyệt Bắc Dực thốt ra ba chữ ấy, gương mặt tuy không hiện rõ cảm xúc, nhưng nội tâm lại sớm cuộn trào sóng dữ.
Bán Hạ vẫn giữ nguyên nét lạnh như băng tuyết, ánh mắt nhìn hắn không chút che giấu sự căm hận.
“Dực công tử, ngài đừng nói với ta, hôm nay ngài tới đây chỉ để thăm cố nhân?”
Nguyệt Bắc Dực khẽ cúi mắt, giọng hắn lạnh nhạt cất lên:
“Ngươi có biết, tất cả những kẻ dám dùng giọng điệu này nói chuyện với ta, đều đã trở thành một cỗ thi thể.”
Bán Hạ lạnh lùng mỉm cười, thản nhiên đáp:
“Nếu Dực công tử muốn gϊếŧ người, Bán Hạ đương nhiên không thể ngăn cản.”
Tim Nguyệt Bắc Dực đau nhói. Người con gái hắn chờ đợi đã lâu, sao giờ lại đối xử với hắn thế này?
Đôi mắt đầy thù hận của nàng, khiến chân hắn run rẩy nhẹ. Nếu là người khác, hắn hoàn toàn có thể ra tay kết liễu, nhưng đối diện với nàng, hắn không cách nào nỡ xuống tay.
“Hạ Hạ, nàng…”
Chỉ cần đối mặt với Bán Hạ, hắn chỉ có thể chịu thua, chỉ có thể cúi đầu nhượng bộ, chẳng thể làm được gì khác.
Bán Hạ vẫn giữ nét lạnh lùng, không đợi hắn nói hết, liền trực tiếp hạ lệnh đuổi khách:
“Nếu Dực công tử không có việc gì khác, mời ngài về cho.”
Nguyệt Bắc Dực muốn tiến tới gần, nhưng sự lạnh lùng của nàng khiến hắn vô cùng bối rối, chẳng biết phải làm sao.
“Hạ Hạ, nàng thất hẹn với ta.”
“Thế nên, ngài đến đây là để hỏi tội ta sao?”
“Không phải, Hạ Hạ, ta vẫn luôn chờ nàng.”
Nghe được câu ấy, tim Bán Hạ như đang rỉ máu. Kiếp trước, người nam nhân kia cũng từng ngày lại ngày, năm lại năm, đứng dưới tán cây đa lớn ấy chờ nàng.
Lời hẹn ước thời thơ ấu về việc sẽ mãi mãi bên nhau, như một dấu ấn sâu sắc khắc trong tim hắn, vĩnh viễn chẳng thể phai mờ.
Thế nhưng cuối cùng, nàng mới biết hóa ra hắn chính là vị Thái tử chiến thần mà ai ai cũng tôn kính. Niềm hạnh phúc còn chưa kịp nếm trải, đã bị hắn cùng Thanh Đại thẳng tay đẩy xuống địa ngục, vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Kiếp này dù nàng trở về, cũng chỉ là một ác quỷ từ địa ngục bò ra, tìm kiếm những kẻ độc ác kia để đòi lại từng món nợ máu mà thôi.
“Nếu Dực công tử không nhắc, Bán Hạ cũng đã quên mất lời hẹn năm xưa với ngài rồi.”
Mỗi khi nghe nàng lạnh nhạt gọi hắn là "Dực công tử", lòng hắn lại đau như dao cắt. Tiểu cô nương ngày ngày luôn miệng ríu rít gọi "Dực ca ca", quấn quýt lấy hắn, giờ đang ở nơi nào?
“Đó là lời hứa cả đời bên nhau, nàng thật sự có thể quên sao?”
“Dực công tử, chẳng qua chỉ là lời trẻ con không đáng tin mà thôi. Chuyện cũ qua rồi, còn nhắc lại làm gì?”
“Hạ Hạ!”
Nguyệt Bắc Dực gần như dùng hết toàn bộ sức lực để gọi lên cái tên ấy.
Bán Hạ nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy gương mặt anh tuấn đến đau lòng kia nữa, giọng nàng lạnh lẽo như băng tuyết:
“Đêm đã khuya, xin Dực công tử rời khỏi đây cho, đừng làm tổn hại đến danh dự của Bán Hạ.”
Nguyệt Bắc Dực cảm nhận rõ ràng sự vô tình xuất phát từ đáy lòng Bán Hạ, càng thấm thía hơn nỗi căm hận quyết liệt của nàng đối với hắn.
Hắn không hiểu. Đã gần mười năm nay hắn chưa từng gặp lại nàng, tại sao nàng lại có thể căm ghét hắn đến thế?
Hắn không biết mình rời khỏi phòng nàng như thế nào, cũng chẳng biết mình rời khỏi phủ Dược Hầu ra sao.