“Tiểu thư, đây là…?” Tần Nhược Liễu khó hiểu hỏi.
Bán Hạ chỉ vào xấp cao thuốc dày cộp kia, nói rõ: “Đây là cao thuốc trị ngoại thương, chia làm mười loại khác nhau, có loại trị bỏng, trị vết đánh bằng gậy, vết bầm tụ máu… Trên đó đều đã ghi rõ cách dùng cả rồi.”
Tần Nhược Liễu rất thông minh, chỉ cần liếc mắt qua ghi chú đã hiểu ngay công dụng mà không cần phải giải thích thêm.
Tiếp đó, Bán Hạ lại chỉ vào những bình lọ nhỏ kia: “Đây là son phấn thượng hạng do chính tay ta nghiên chế, ngoài ra còn có kem dưỡng da mặt, xóa sẹo, giúp làn da mịn màng.”
Tần Nhược Liễu kinh ngạc vô cùng, nhìn Bán Hạ bằng ánh mắt không dám tin nổi, không ngờ tiểu thư lại tinh thông nhiều thứ đến vậy.
Thược Dược thấy Tần Nhược Liễu ngạc nhiên như thế, lập tức xen vào: “Ngươi đừng coi thường mấy thứ son phấn, kem dưỡng này nhé! Đồ tiểu thư nhà ta làm ra không giống thứ ngoài thị trường đâu, mỗi thứ đều có thêm dược liệu quý hiếm, hiệu quả tốt gấp vạn lần so với đồ thông thường đấy.”
Bán Hạ nguýt Thược Dược một cái, nha đầu này thật lắm lời!
Thược Dược lập tức cúi thấp đầu không dám nói thêm nữa, chỉ tiếc nuối nhìn đống son phấn kia. Nàng mới dùng thử một lần, hiệu quả vô cùng tốt, thế nhưng tiểu thư thu lại liền không cho nàng dùng tiếp nữa.
Bán Hạ nhìn ra tâm tư của Thược Dược, nàng tiện tay cầm lấy một lọ thích hợp đưa sang, dịu giọng nói: “Mỗi người các ngươi cầm lấy một lọ trước mà dùng đi.”
Thược Dược và Hương Trúc nghe vậy lập tức vui mừng ra mặt, nữ tử nào lại chẳng yêu thích làm đẹp chứ?
Lúc này Bán Hạ mới quay sang dặn dò Tần Nhược Liễu: “Đặc biệt là ngươi, sáng tối đều phải dùng, không được gián đoạn.”
Tần Nhược Liễu ngạc nhiên, Bán Hạ liền giải thích: “Mở cửa hàng làm sao thiếu biển quảng cáo sống được, ngươi, chính là tấm biển sống ấy.”
Tần Nhược Liễu nghe đến đây thì lập tức hiểu ra, gật đầu đồng ý ngay tức khắc.
Bán Hạ lúc này mới lấy ra bốn mươi lượng bạc còn dư sau khi mua vải vóc lương thực, đưa hết cho Tần Nhược Liễu.
“Bạc không nhiều, mở cửa hàng thì chưa đủ, nhưng dùng để lo lót trên dưới chắc cũng ổn rồi. Bán như thế nào, tự ngươi nghĩ cách.”
Tần Nhược Liễu lập tức gật đầu cam đoan: “Tiểu thư yên tâm, Nhược Liễu tuyệt đối không phụ lòng tin của người. Chỉ là giá cả thì…?”
“Cao thuốc, một trăm lượng một miếng; kem dưỡng đặc hiệu, năm trăm lượng một lọ; những son phấn khác cứ bán cao hơn thị trường gấp mười lần là được.”
Những lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh ngạc, giá cao như vậy thì ai mua nổi chứ?
Tần Nhược Liễu có chút e ngại: “Tiểu thư, giá cả này...”
“Chưa thử qua thì sao biết không được? Nếu ngươi không làm được, ta trả lại khế ước bán thân, ngươi mang theo hài tử rời đi.”
“Không không không, tiểu thư, nô tỳ nhất định sẽ nghĩ mọi cách làm tốt việc này, xin người yên tâm.”
Bán Hạ khép hờ đôi mắt, vẻ mặt hơi lộ nét mỏi mệt.
Không phải nàng nhẫn tâm, chỉ là tiềm lực của con người đôi khi phải bị ép mới có thể bộc lộ, ví như Tần Nhược Liễu vậy, nàng tin chắc nàng ấy làm được.
Kiếp trước thiện lương ngu ngốc, đổi lại kết cục thảm thương, kiếp này nàng tình nguyện trở thành ác quỷ từ địa ngục trở về, cũng phải tự tay đòi lại tất cả từ những kẻ hại nàng.
“Không, đứa trẻ là của chàng, rõ ràng là gương mặt của chàng, vì sao chàng không nhận chứ…”
“Dực ca ca, đừng lừa ta nữa, xin chàng đừng bỏ rơi ta…”
“Các người đều là ác quỷ, đều là ác quỷ… Ta hận các người, hận các người!”
“Buông ta ra, buông ra…”
“Hạ Hạ!”
Trăng sáng giữa đêm khuya chiếu rõ căn phòng, đủ để nhìn thấy rõ dung nhan người trước mặt.
Hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào trán nàng, nóng bỏng đến mức khiến tim hắn đau nhói.
“Hạ Hạ… Hạ Hạ…” Tiếng gọi khe khẽ bên tai, dịu dàng mê hoặc tựa như muốn nhấn chìm nàng xuống tận đáy sâu.
Bán Hạ chợt mở mắt ra, hơi thở xa lạ đang phả lên cổ nàng, vừa ấm lại vừa ngứa ngáy.
Bán Hạ lập tức ngồi bật dậy, giận dữ trừng mắt nhìn vị khách không mời mà đến lúc nửa đêm này.